Trọn bộ những bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm
Tổng hợp thơ Nguyễn Khoa Điềm
Thơ Nguyễn Khoa Điềm luôn thể hiện rõ con người Việt Nam và bản chất anh hùng của người chiến sĩ sẵn sàng hy sinh để bảo vệ tổ quốc. Mỗi tác phẩm đều chứa đựng những cảm xúc nồng nàn và cả những suy tư về đất nước cũng như con người.Khi tìm hiểu tiểu sư Nguyễn Khoa Điềm bạn sẽ có nhìn khách quan về đời sống và lý do hình thành hồn thơ đậm chất chính luận của ông.Các bài thơ lẻ và tập thơ do Nguyễn Khoa Điềm sáng tác gồm:
Thơ lẻ
Đất ngoại ô (1972)
Mặt đường khát vọng (1974)
Những tập thơ của Nguyễn Khoa Điềm đã xuất bản
Trong các tác phẩm của Nguyễn Khoa Điềm có 6 bài thơ, tập thơ và những tác phẩm khác đã được xuất bản gồm:
Một số tác phẩm hay của Nguyễn Khoa Điềm
Phong cách thơ của Nguyễn Khoa Điềm rất đặc biệt và bạn sẽ cảm nhận rõ nó qua những tác phẩm tiêu biểu sau:
1. Đất nước
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc Tóc mẹ thì bới sau đầu Cha mẹ thương nhau bằng gừ...
2. Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
Em Cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi, Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ. Mẹ giã gạo mẹ nuôi bộ đội, Nhịp chày nghiêng, giấc ngủ em nghiêng. Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi, Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối, Lưng đưa nôi và tim hát thành lời: - Ngủ ngoan a kay ơi, ng...
3. Mẹ và quả
Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi lại mọc Như mặt trời, khi như mặt trăng.Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.Và chúng tôi, một thứ quả trên đời Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?
4. Đồng dao mùa xuân
Có một người lính Đi vào núi xanh Những năm máu lửa.Một ngày hoà bình Anh không về nữa.Có một người lính Chưa một lần yêu Cà phê chưa uống Còn mê thả diềuMột lần bom nổ Khói đen rừng chiều Anh thành ngọn lửa Bạn bè mang theoMười, hai mươi năm Anh không về nữa Anh vẫn một mình Trường Sơn núi cũBa lô con cóc Tấm áo màu xanh Làn da sốt rét Cái cười hiền lànhAnh ngồi lặng lẽ Dưới cội mai vàng Dài bao thương nhớ Mùa xuân nhân gianAnh ngồi rực rỡ Màu hoa đại ngàn Mắt như suối biếc Vai đầy núi non…Tuổi xuân đang độ Ngày xuân ngọt lành Theo chân người lính Về từ núi xanh…
5. Lời chào
Ta đã đi qua những năm tháng không ngờ Vô tư quá để bây giờ xao xuyến Bèo lục bình mênh mang màu mực tím Nét chữ thiếu thời trôi nhanh như dòng sông…Ta lớn lên bối rối một sắc hồng Phương cứ nở hoài hoà như đếm tuổi Như chiều nay, một buổi chiều dữ dội Ta...
6. Có một ngày
Có một ngày em không yêu anh Em đi thật xa Và mặc chiếc áo Anh chưa từng thấy bao giờ Em mang cái cười Bằng ánh sáng của cái hôn khác Chia nỗi buồn Trong màu mưa khác Những buồn vui anh không có được bao giờ…Có một ngày Em đầy hạnh phúc Ngày em không yêu anh Ngày em rời mái nhà xưa cũ ấy Và chiếc áo sờn vai ấy Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày Em xoá mình đi Bằng chiếc khăn màu thơm ngát.Cái ngày đó Anh sẽ bắt đầu Với anh Những bước chân ngày đón em Anh - một chàng trai Với màu tóc khác.Riêng năm tháng cuộc đời Thì vẫn như xưa…
7. Thời đại Hồ Chí Minh
Khi những anh hùng ngẩng cao đầu ngã xuống Miệng hô vang Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh Lịch sự như một con tài cất tiếng còi cháy bỏng Báo ga này ga Hồ Chí Minh Khi đoán cháu con lại nối tiếp cha anh Tiến trên đường Hồ Chí Minh đuổi giặc Lịch sử sẽ khởi hà...
8. Viết cho lần cuối
Anh chẳng mong chôn vào đá, vào đồng Chỉ có thể là đất đai thân thuộc Sâu một thước với tứ chi còi cọc Cũng đủ mời giun dế đến lai rai Anh chẳng thiêng, cũng chẳng doạ dẫm ai Xin đừng ngại, ngọn cỏ hiền sẽ mọc Trên mặt đất, một dáng hình đã khuất Trong mây chiều hay sương sớm maiPhải không em, chỉ nỗi khát làm người Anh đã chọn với hai hàng nước mắt Khi cái chết làm phép trừ vô cực Anh là anh, mãi mãi vẫn là anh…
9. Sống
Không thể nào chấp nhận sống: Cho dù được đặt hoa trước cửa Hát véo von trên cánh đồng Thắp hương người dưới mộ Thiệp hồng như chim bay Đồng tiền chuồi qua khung cửa. Không thể nào chấp nhận sống: Với lời cầu xin, lời doạ nạt Con người luôn đi sau th...
10. Thấy người trở lại
Vẫn khoé môi dẩu lên như ngày nào Vẫn bước chân nhanh, tiếng cười vang Bình tâm ngắm em hạnh phúc Con đường dài đã đi qua Bao gió mưa Giờ đi vào trọn vẹn.Rồi em đi mãi In dấu chân sớm chiều bận rộn Nhắc chúng ta luôn trở về…
11. Những câu hỏi đầu năm
Vì sao quất lại tròn đến thế? Vì sao mai lại nở vàng? Vì sao dáng chùa xưa lại đằm đến vậy? Và mỗi mắt người sáng một niềm vui?Vì sao ly rượu đưa lên, tay mình run khẽ Chẳng chạm vào ai, cũng đã chạm với đời Sao lại thế, nửa đêm thức giấc Chợt thấy mình nhẹ bẫng giữa sương rơi?Mãi mãi hồn ta không cũ nữa Em chăng là nắng mới tinh khôi?
12. Tuổi trẻ không yên
Chúng ta lớn lên những năm tháng không bình yên Dẫu em vẫn màu áo trắng yêu tinĐi trên đường “mười tám tuổi” Dẫu anh đi quen Con đường kẽm gai quằn quại Dẫu thành phố hoàng hôn Chuông thu không hai mươi ngôi chùa thong thả Dẫu bầu trời ta ở Nóc nhà t...
13. Anh đợi
Đến sớm một ngày Vượt trước thôi đường Cao hơn thói thường Anh đợiĐánh đổi một đời Cuối đất cùng trời Anh đợiAnh tìm em Từ cõi hư vô Đến phiên chợ đời Âm dương xanh thẳm Thương nhớ bồi hồi Anh đợiVứt hết sách vở Hai tay trụi trần Núi cao anh trèo Sông sâu anh lội Anh đi tìm em Mây chiều bạc tóc Thương nhớ lao lung Một thời trận mạc Một thời cấy trồng Anh là hạt thóc Em là cánh đồng Gieo bao thương nhớ Vẫn còn mênh môngCòn chăng điều tốt Trong cuộc đời này? Còn bao nồng mặn Em dành đôi ta? Ngàn năm, trăm năm Anh mong, anh đợi.Một ngày xuôi tay Đường xa để lại Anh còn ngoái lại Những lời hôm qua: Anh đợi!
14. Ánh Sáng
Ánh sáng có màu gì. Đố anh yêu biết được. Đợi chờ có nghĩa chi. Anh mới không thèm đến.Đợi anh từ hôm qua. Khi mình chia tay ấy. Đợi chờ lâu biết mấy. Thế mà anh cứ đi.Anh cứ đi nữa đi. Chẳng cần anh đến nữa. Thế nhưng anh thất hứa. Em bỗng thấy bâng khuâng.
15. Bạn thơ
Bạn chừ đóng gạch nơi nao Văn chương lấm láp, vêu vao mặt ngườiBất ngờ bạn đến thăm tôi Gửi cho mấy tập, ôi trời, là thơ!Câu dài, câu ngắn, ngẩn ngơ, Những rơm với lửa, những tơ với tìnhMột người hoang dại một mình Bơ vơ giữa phố mong thành thi nhânLòng yêu, yêu đến trong ngần Đường xa thương vết chân trần bạn tôiMong sao bạn bớt bùi ngùi Cố làm thơ nữa để rồi gặp nhau
Lời kết
Thơ Nguyễn Khoa Điềm chủ yếu lấy chất liệu từ văn học Việt, từ đó thể hiện tình yêu quê hương đất nước một cách nồng nàn, quen thuộc và gần gũi với người đọc. Mỗi dòng thơ của ông chất chứa bao suy tư, cảm xúc dồn nén và mang đậm màu sắc chính luận.
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!