NHỮNG CÂU CHUYỆN LỚP 5 HAY NHẤT (PHẦN 1)
1. Anh hùng thực sự
Ngày xưa, ở vùng Qua-đa-la-pa-ra có một ông lão sống cùng ba người con trai. Lúc sắp mất, ông gọi ba người con vào và nói:
- Các con của ta, ta chẳng có gì ngoài một viên kim cương của tổ tiên để lại. Ta không muốn bán nó hay chia nhỏ cho các con. Ta chỉ muốn trao cho một trong ba con. Các con hãy ra đi và quay trở về vào ngày đầu tiên của tuần sau, ta sẽ trao nó cho người xứng đáng nhất.
Ba người cùng đi và đúng hẹn thì trở về. Người con cả mang một nửa tài sản của mình chia cho những người nghèo khổ trong thành phố. Người con thứ hai cứu một bé gái sắp chết đuối ở sông Ri-ô Grăng. Ông lão vui sướng hỉ hả lắm, rồi ông quay sang người con thứ ba:
- Còn con, xem con mang được về gì nào?
Lúc này, người con thứ ba mới nói:
- Cha ạ, một buổi sáng, con nhìn thấy một người đàn ông say rượu nằm ngủ bên bờ vực. Chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm anh ta xuống vực sâu. Con nhẹ nhàng đi lại và xốc anh ta ra khỏi chỗ đó. Cha biết đó là ai không? Chính là San-chô, kẻ thù truyền kiếp của nhà ta. Đã có vài lần anh ta dọa sẽ giết con nếu có cơ hội. San-chô tỉnh dậy nhìn con đăm đăm. Rồi sau đó chúng con khoác tay nhau cùng về. Cha ạ, bây giờ thì con đã hiểu mỗi người xung quanh ta đều có thể là bạn dù trước đó họ là kẻ thù.
Ông lão cầm viên kim cương đặt vào tay người con thứ ba và nói:
- Con mới chính là người anh hùng thực sự, con trai ạ!
Theo BÁO THIẾU NIÊN NHI ĐỒNG
* Ý nghĩa của câu chuyện: Trong cuộc sống, ta phải biết sống cao thượng và tha thứ cho mọi người. Khi ta có lòng cao thượng, ta sẽ chiến thắng được lòng thù hận của bản thân mình.
2. Anh trai
1. Nhân dịp lễ Giáng sinh, Pôn được anh trai tặng một chiếc ô tô. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Pôn vừa ra khỏi văn phòng thì thấy một cậu bé đang đi vòng quanh chiếc xe với vẻ mặt rất ngưỡng mộ:
- Đây là xe của anh à? - Cậu bé hỏi.
Pôn gật đầu:
- Anh trai của anh tặng nhân dịp Giáng sinh đấy.
Cậu bé kinh ngạc:
- Thế nghĩa là anh trai cho anh chiếc xe này và anh không phải trả một đồng nào? Ôi, giá mà em… - Cậu bé ngập ngừng. - Giá mà em được là người anh như vậy.
Pôn ngạc nhiên nhìn cậu bé và trong phút bốc đồng, anh nói:
- Cậu có muốn đi chơi trên chiếc xe của anh không?
- Ô, em rất sẵn sàng!
2. Sau một lúc đi lòng vòng, cậu bé nhìn Pôn với đôi mắt sáng ngời:
- Anh ơi, nhà em ở gần đây thôi, anh có thể lái xe tới thẳng nhà em được không?
Pôn mỉm cười. Anh nghĩ cậu bé muốn cho những người hàng xóm thấy cậu về nhà trên một chiếc ô tô sang trọng. Nhưng Pôn đã nhầm.
- Anh đỗ ở chỗ bậc thang này chờ em một lát nhé! - Cậu bé đề nghị.
Cậu chạy lên cầu thang. Lát sau Pôn nghe thấy tiếng cậu quay trở lại nhưng không vội vã như trước. Cậu bế theo một đứa em trai tàn tật, đặt em ngồi trên những bậc cầu thang, quàng tay âu yếm qua vai em và chỉ vào chiếc xe:
- Đấy, nó đấy, giống như anh vừa nói với em. Anh trai anh ấy tặng anh ấy nhân dịp Giáng sinh và anh ấy không phải trả một đồng nào. Một ngày nào đó, anh cũng sẽ tặng em một chiếc xe như thế, và em sẽ thấy được mọi thứ trong dịp Giáng sinh thật tuyệt vời như những gì anh vẫn kể với em.
Pôn bước ra khỏi xe và bế cậu bé tàn tật lên xe. Người anh với đôi mắt ngời sáng cũng leo lên xe và cả ba bắt đầu một chuyến đi chơi Giáng sinh thật đáng nhớ.
Nô-en năm đó, Pôn mới thật sự hiểu: Khi đem hạnh phúc đến cho người khác, ta sẽ là người hạnh phúc hơn cả.
Theo TRUYỆN KHUYẾT DANH
* Câu chuyện gửi đến chúng ta một thông điệp: “Khi đem hạnh phúc đến cho người khác, ta sẽ là người hạnh phúc hơn cả”.

3. Bà Táp-táp
1. Không ai biết tên thật của bà. Mọi người gọi bà là Táp-táp bởi vì mỗi khi bước lên một bước, bà lại gõ nhẹ “táp táp” trên đất. Bà bị mù. Bà dùng gậy để tìm đường, đế tránh chướng ngại vật, để kiểm tra xem bà đã đến mép lề đường hay chưa.
Bà thường đi dạo một mình, nhưng bà không thể qua đường một mình, vì bà không nhìn thấy xe và sợ bị tai nạn. Trẻ em, trai hay gái, đều luôn sẵn sàng giúp đỡ bà. Khi thấy bà Táp-táp đứng yên bên mép đường, luôn có một em nhỏ chạy đến nắm tay bà. Khi xe dừng lại, bạn ấy giúp bà đi qua đường.
- Cảm ơn cháu ! - Bà Táp-táp thường nói, rồi vừa đi tiếp vừa gõ gậy trên nền xi măng.
2. A-lanh là một trong những đứa trẻ giúp đỡ bà nhiều nhất. Em thường gặp bà vào buổi tối, khi đi học về. Khi thấy bà chờ, cậu bé chạy vội đến và cùng bà sang bên kia đường.
- Chào A-lanh ! - Bà nói khi nhận ra tiếng bước chân của cậu.
- Cháu chào bà Táp-táp ! - A-lanh trả lời. - Để cháu giúp bà qua đường. Bà chờ một chút… có xe tới. Rồi… xe qua rồi. Qua được rồi.
Chuyện cứ như thế tiếp diễn hằng ngày. A-lanh rất thích bà Táp-táp vì bà luôn có chuyện vui kể cho cậu nghe.
3. Một buổi tối tháng mười một, sương mù dày đặc ập xuống, bao trùm toàn thành phố. Khi ra khỏi trường, A-lanh hầu như không nhìn thấy gì xa hơn nửa bước. Thành phố đã trở nên lạ lùng đến nỗi A-lanh không thể tìm được đường về nhà.
- Khủng khiếp quá ! Y như đi giữa đêm tối. - Cậu bé nghĩ thầm. - Mình đang ở đâu đây ? Mình bị lạc rồi sao ?
A-lanh đứng yên một lúc, hi vọng sẽ có người đi qua để cậu hỏi đường. Nhưng không có ai hết. Mọi người đều ở nhà. A-lanh đi tiếp, cố đọc tên đường. Không thể được, sương mù dày quá. Cuối cùng, A-lanh dừng lại. Cậu có cảm giác đang đi xa nhà dần. Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng “táp, táp, táp, táp”.
- Chắc là cây gậy của bà Táp-táp ! - A-lanh tự nhủ. - Nhưng làm sao bà có thế ra đường vào thời tiết như thế này? Hi vọng bà không bị lạc đường như mình.
4. Bà Táp-táp đi ngang qua trước mặt A-lanh. Cậu bé đưa tay ra níu bà lại.
- Bà Táp-táp ơi, có phải bà cũng bị lạc đường không ạ ? - A-lanh hỏi.
- Lạc đường à ! - Bà Táp-táp ngạc nhiên. - Tại sao bà lại bị lạc đường ?
- Hôm nay trời tối quá vì có sương mù. - A-lanh giải thích.
- Cậu bé à, người mù luôn sống trong bóng đêm. - Bà Táp-táp nói. - Có sương mù hay không, đối với bà cũng như nhau thôi. Bà biết đường đi, cũng giống như lúc trời sáng.
- Thật thế hả bà ? - A-lanh ngạc nhiên.
- A-lanh à, ban ngày, cháu không cần đến ai hết, nhưng trong sương mù thì bà tài hơn cháu rồi! - Bà Táp-táp cười, nói tiếp. - Hôm nay, chính bà sẽ giúp cháu. Cháu hãy đi theo bà. Nhà bà ở gần đây thôi. Bà sẽ mời cháu uống tách sữa ca cao nóng, rồi bà sẽ đưa cháu về nhà.
A-lanh bước đi cạnh bà. Bà bước đi không do dự, cùng tiếng gậy gõ xuống mặt đường. Bà quẹo góc đường này rồi quẹo góc đường khác, cuối cùng, dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ. Bà lấy chìa khoá trong túi, mở cửa ra và hai bà cháu bước vào nhà.
Một cô gái chạy ra :
- Cháu rất mừng là bà đã về đến nhà. - Cô nói.
- Bà không sao đâu. - Bà già bảo. - Ma-ri à, cháu hãy pha chút sữa ca cao và lấy ổ bánh trong tủ ra. Hôm nay nhà ta có khách quý. Đó là cậu bé thường hay giúp bà qua đường.
Vài phút sau, bà Táp-táp và A-lanh đã ngồi đối diện nhau, ăn một bữa ăn nhẹ ngon lành. Rồi bà Táp-táp mặc áo khoác vào, đội mũ. Hai bà cháu khoác tay nhau đi tiếp. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng không hề gì đối với bà. Bà định hướng trong bóng tối cũng như khi có nắng.
Một lát sau, hai bà cháu đã về đến nhà A-lanh. Mẹ A-lanh reo lên mừng rỡ. Mẹ tưởng A-lanh phải ở lại trường vì sương mù và đang chuẩn bị đi đón cậu. Mẹ cảm ơn bà Táp-táp đã đưa A-lanh về tận nhà.
- Cháu A-lanh thường xuyên giúp đỡ tôi. - Bà già mỉm cười. - Tối nay, đến lượt tôi giúp cháu. Chào A-lanh ! Ngày mai, nếu trời đẹp, cháu sẽ lại giúp bà qua đường nhé!
- Vâng ạ ! - A-lanh đáp. - Cháu sẽ là mắt của bà khi trời đẹp, nhưng bà sẽ chỉ đường cho cháu lúc trời có sương mù !
Theo Ê-NÍT BLAI-TƠN
* Ý nghĩa câu chuyện : Câu chuyện nói lên sự giúp đỡ hồn nhiên, vô tư của một cậu học sinh đối với người khuyết tật và tấm lòng biết ơn chân thành của người bà khuyết tật đối với cậu bé đã giúp đỡ mình.
