Chó nhà mình chết cách đây mấy hôm vì tai nạn xe. Anh trai và bạn nó trông chừng nhưng mà chẳng để ý gì cả, để nó chạy mất lúc không có dây dắt, dây đai hay vòng cổ gì cả. Lúc mất là khoảng 2 giờ sáng, trời tối đen như mực. Hai người say rượu và hình như chỉ tìm nó có một tiếng đồng hồ thôi. Nó là con chó nhỏ nên nghĩ đến việc để nó đi lang thang như thế ở chỗ hoàn toàn xa lạ với nó mà mình thấy khiếp. Con chó của bạn anh trai mình còn cắn nó vào tai nữa, nên có thể nó sợ quá nên chạy mất. Mình không hiểu hết câu chuyện, và chắc cả đời này cũng không hiểu nổi sao hai người đó lại để cho chó mình chạy mất được.
Mình ở cách đó cả tiếng đồng hồ nhưng mà nghe tin nó mất tích là mình xuống ngay. Lúc đó là trưa rồi, giá mà anh trai mình báo sớm hơn. Mình đăng thông tin tìm chó lên mấy trang web khác nhau, in tầm 30 tờ rơi để dán quanh khu vực đó, rồi đi đến trại cứu hộ động vật địa phương. Mình gọi điện cho khoảng 10 bệnh viện thú y và phòng khám thú y khác nhau. Hôm qua, mình nhận được cuộc gọi của một người phụ nữ bảo mẹ cô ấy thấy một con chó chết bên đường. Cô ấy nói đó là chó Pomeranian lông vàng (giống hệt chó mình) và trông như bị xe cán qua. Cô ấy có nói có thể có một người đàn ông sống ở góc đường chỗ nó chết và có thể đã di chuyển xác nó đi. Mình lại lái xe xuống đó và đi từng nhà ở khu phố đó, chỗ chó mình chết, hỏi hàng xóm xem họ có thấy gì không, và có phải họ đã di chuyển xác chó mình không. Họ không nói nhiều về người đàn ông đó nhưng xác nhận là họ thấy một con chó chết trông giống chó Pomeranian lông vàng bên đường trên đường đi làm vào sáng thứ Năm.
Con chó đó là bạn thân nhất của mình. Đêm qua mình thức trắng không biết nó có chết ngay lập tức không hay là nó phải chịu đau đớn, và cứ nghĩ đến việc nó sợ hãi thế nào là mình lại đau lòng. Giờ đây không có nỗi đau nào lớn hơn việc không biết xác nó ở đâu, hay là việc nó chết vì sự bất cẩn. Giá mà mình đã gắn chíp định danh cho nó khi còn có cơ hội. Nó ngoan lắm và biết đến khi thấy mình gọi là nó lại. Nó cũng biết đường về nhà khi ở khu vực nhà mình. Nhưng đêm đó nó không ở với mình, mà ở với anh trai mình. Và giờ mình mất đi người bạn thân nhất, người mình nuôi từ năm 13 tuổi. Giờ mình 23 tuổi rồi, và mình cảm thấy như một phần quan trọng nhất trong cuộc đời mình bị cướp mất rồi. Mình thà chết đi cho được gặp nó một lần cuối để nói lời tạm biệt.
Mình không biết phải làm gì, phải hỏi ai, hay phải đi đâu để tìm xác nó. Theo lời hàng xóm thì nó chết cách đây 2 ngày rồi. Mình đã tìm khắp nơi trên con đường chỗ nó chết. Mình muốn tìm lại lần nữa, nhưng mình nghĩ nó không còn ở đó nữa. Cả ngày nay mình cứ như người mất hồn, hoàn toàn chán nản, tức giận, và hơi thất vọng. Mình ghét cái việc mình không thể tìm được sự an ủi.