Hôm nay lần đầu tiên tôi thấy trang Facebook của một người đã mất (tôi đã chỉnh lại code HTML để tôn trọng thông tin người quá cố). Ngồi nhìn Facebook của em, tôi cứ nghĩ mãi, tiếc cho một cô gái tuổi đời còn quá trẻ, cả một tương lai dài trước mắt bỗng nhiên khép lại.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy facebook của một người đã qua đời trông như thế nào. Tôi không phải tuýp người bi quan và tất nhiên là tôi hy vọng mình sẽ còn sống lâu. Nhưng ngồi nhìn trang facebook của em, tôi không tránh khỏi suy nghĩ một ngày nào đó khi ra đi, trên trang facebook của tôi cũng sẽ giống như vậy, sẽ có thêm một tab mới tên là Tributes. Tất cả những bài viết trên timeline sẽ dừng lại ở một mốc thời gian nào đó, và sẽ dừng lại mãi mãi ở đó.
…
Trong một lần về Việt Nam, tôi đến thăm nhà của một người anh đã mất. Trong phòng anh người thân vẫn giữ nguyên trạng như cũ. Trên bàn làm việc có một bức thư pháp nhỏ, trên đó là hai câu thơ:
“Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng,Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không”
Người thân kể rằng đó là hai câu thơ anh rất thích, chính anh đã tự tay viết bức thư pháp đó trong những ngày cuối đời của mình.
…
Ngày ba tôi còn sống, ba thường dạy tôi rằng hãy sống sao để khi mình ra đi, những người xung quanh khóc, còn mình thì mỉm cười.
Những năm gần đây tôi thường nghĩ về lời dạy đó của ba. Tôi bắt đầu nghĩ nhiều về cái chết, không phải theo kiểu u ám tiêu cực, mà tôi nghĩ về nó để đặt lại câu hỏi cho bản thân mình rằng nếu chẳng may tháng sau hoặc năm sau tôi ra đi. Thì liệu tôi đã có thể mỉm cười hay chưa?
Khi đặt lên bàn cân cùng với cái chết, rất nhiều thứ mà bình thường ta nghĩ là quan trọng sẽ “bỗng chốc hóa hư không”. Những suy nghĩ đó đã giúp tôi đưa ra nhiều quyết định quan trọng trong những năm gần đây. Chỉ để mong rằng một ngày nào đó tôi có thể mỉm cười trước khi ra đi.