Ý tưởng về Lucifer như một thiên thần sa ngã. Khái niệm này, mặc dù được chấp nhận rộng rãi trong văn hóa Cơ đốc giáo phổ biến, thực ra không bắt nguồn từ Kinh thánh theo cách mà nhiều người nghĩ. Kinh thánh hoàn toàn không mô tả Lucifer là một thiên thần sa ngã.
Ý tưởng này có lẽ đến từ việc hiểu sai các đoạn trong Ê-sai 14 và Ê-xê-chi-ên 28, những đoạn này trong lịch sử có liên quan đến sự sa ngã của Lucifer.
Đoạn trong Ê-sai 14:12, “Hỡi sao mai, con trai của buổi sáng, sao ngươi bị ngã từ trời xuống! Ngươi là kẻ đã đánh đổ các nước, nay ngươi bị hạ xuống đất!” thường được trích dẫn làm bằng chứng cho sự sa ngã của Lucifer. Tuy nhiên, trong bối cảnh ban đầu, Ê-sai đang nói với Vua Ba-by-lôn, chứ không phải một sinh vật trên trời. Bản thân từ “Lucifer” có nguồn gốc từ chữ Latinh lucifer, có nghĩa là “người mang ánh sáng” hoặc “sao mai”. Nó dùng để chỉ sao Kim và là một phép ẩn dụ cho sự kiêu ngạo của vua Ba-by-lôn. Điều quan trọng cần lưu ý là từ Lucifer không xuất hiện trong Kinh thánh tiếng Do Thái—đó là một sự chèn vào sau này từ bản dịch tiếng Latinh.
Ê-xê-chi-ên 28:12-17 mô tả Vua Ty-rơ bằng những từ ngữ gần như thơ mộng, ví ông ta như một sinh vật trên trời, nhưng một lần nữa, nó không phải là về một sự sa ngã theo nghĩa đen từ thiên đàng. Đó là một mô tả ẩn dụ về sự kiêu ngạo và sự sụp đổ cuối cùng của nhà vua. “Chê-ru-bim che phủ” không ám chỉ một sinh vật trên trời; nó đang mô tả địa vị cao cả của nhà vua và hậu quả của sự ngạo mạn của ông ta.
Vậy ý tưởng về Lucifer như một thiên thần sa ngã đến từ đâu? Nó chủ yếu là kết quả của những cách giải thích sau này của Cơ đốc giáo, đặc biệt là trong thời Trung cổ, nơi các nhà thần học và học giả như Thánh Augustine và John Milton (trong Paradise Lost) đã hợp nhất những mô tả trong Kinh thánh này thành câu chuyện về một thiên thần nổi loạn bị đuổi khỏi thiên đàng. Theo thời gian, câu chuyện này trở nên vững chắc hơn trong truyền thống Cơ đốc giáo, mặc dù không có sự hỗ trợ rõ ràng nào từ Kinh thánh.
Tóm lại: Kinh thánh không trình bày Lucifer như một thiên thần sa ngã. Những câu thơ thường được trích dẫn làm bằng chứng cho ý tưởng này thực ra đang đề cập đến những người cai trị loài người. Huyền thoại về Lucifer như một thiên thần sa ngã là một cấu trúc thần học được phát triển theo thời gian, được định hình bởi các ảnh hưởng văn hóa và văn học hơn là bởi những lời dạy rõ ràng trong Kinh thánh.