Lời khuyên duy nhất về việc làm cha mẹ mà bạn thực sự cần

Theresa Civantos Barber - Aleteia.org

con sóng nhỏ chuyển ngữ

Chỉ cần con cái chúng ta biết rõ chúng được chúng ta yêu thương đến mức nào, thì chúng ta đừng rơi vào cái bẫy của việc cảm thấy mình bị phán xét bởi những xu hướng nuôi dạy con cái mới nhất trên mạng.

Nhiều năm trước đây, tôi đã nghe được một lời khuyên đã làm thay đổi cuộc đời mình.

Hôm đó, tôi tham dự một buổi tối giáo dục dành cho phụ huynh tại một trường Montessori.

Một nhà giáo dục dày dạn kinh nghiệm đang chia sẻ với các bậc cha mẹ về phương pháp Montessori — vì sao phương pháp này hiệu quả và làm thế nào để có thể đưa nó vào đời sống gia đình.

Khi cô tiếp tục nói hết điều này đến điều khác — về các giai đoạn phát triển, learning towers (tháp học tập), sensitive periods (các giai đoạn nhạy cảm), rồi các món đồ treo đen-trắng dành cho trẻ sơ sinh — đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.

Tôi biết rằng mình không thể là phụ huynh duy nhất trong khán phòng đang cảm thấy hoàn toàn quá tải.

Dường như người diễn giả cũng nhận ra điều đó, bởi vì đột nhiên cô dừng bài giảng lại và nhìn thẳng về phía chúng tôi.

“Thật ra, tất cả những điều này không quan trọng,” cô nói một cách đột ngột.

Chúng tôi ngồi thẳng dậy, đầy bối rối.

“Biết những điều ấy thì tốt, và có thì cũng hay,” cô nói tiếp. “Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất.”

Cô đã thu hút hoàn toàn sự chú ý của chúng tôi, và chúng tôi nghiêng người về phía trước.

Vậy điều quan trọng nhất là gì?

Một kiểu prepared environment (môi trường được chuẩn bị) nhất định nào đó?

Một câu nói “ma thuật” để tạo ra sự hợp tác?

Không phải thế. Cô nói thẳng điều này:

Điều duy nhất thực sự quan trọng là con bạn biết rằng mình được yêu thương. Nếu bạn làm đúng điều đó, thì tất cả những điều khác hoàn toàn không còn quan trọng nữa.

Lời khuyên tôi không thể quên

Tôi đã tham dự buổi nói chuyện ấy cách đây khoảng 15 năm, nhưng tôi chưa bao giờ quên điều đó. Mỗi khi tôi phải đối diện với một vấn đề hay một sự phân vân nào đó trong vai trò làm mẹ, tôi lại nhớ đến mảnh khôn ngoan quý giá ấy.

Dĩ nhiên, còn rất nhiều điều khác cũng quan trọng để cha mẹ biết — chẳng hạn như tình yêu bao hàm cả kỷ luật vững vàng và nhất quán. Nhưng sự khôn ngoan này đối với tôi giống như một North Star (ngôi sao Bắc Đẩu). Tôi cố gắng để việc làm mẹ và đời sống gia đình của mình được định hướng bởi điều đó.

Tôi đã nhớ lại lời khuyên ấy khi đọc một cuộc tranh luận gần đây trên mạng về việc liệu cha mẹ có nên chơi với con cái hay không. Cuộc tranh luận bắt đầu khi một người cha thừa nhận rằng anh không thích chơi với con mình.

Còn việc chơi với con thì sao?

Trước hết, hãy làm rõ một điều. Bạn không phải là một cha mẹ tồi nếu bạn không thích chơi với con cái mình. Nhiều bậc cha mẹ không cảm thấy hứng thú khi ngồi xuống chơi tàu hỏa hay búp bê.

Chơi đùa có thể là một cách rất đẹp để ở bên nhau. Thật dễ thương khi lắng nghe những kịch bản nhỏ mà trẻ nghĩ ra. Tôi rất thích nghe các con mình chơi, vì qua đó tôi có thể thoáng thấy những thế giới tưởng tượng sống động của chúng. Và tôi cũng thường dùng việc chơi như một phương tiện để đạt đến một mục đích nào đó, chẳng hạn như nói:

“Chúng ta hãy giả làm các nàng tiên đi hái quả. Những món đồ chơi này là quả mọng, còn cái hộp đồ chơi là cái giỏ của chúng ta. Nào các nàng tiên, chúng ta phải thu hoạch thật nhanh, nếu không thì sẽ không đủ thức ăn cho mùa đông!”

Nhưng việc thực sự tham gia vào các trò chơi tưởng tượng của các con ư? Điều đó hiếm khi xảy ra đối với tôi. Khi tôi có tham gia, thì đó là theo cách mà tôi không thấy nặng nề (onerous), chẳng hạn như ngồi xem các con biểu diễn một vở kịch do chính chúng nghĩ ra, hoặc làm giám khảo cho một cuộc thi thể dục dụng cụ.

Sự thật là trẻ em chơi rất khác với người lớn. Chúng thích chơi đi chơi lại cùng một trò, và chúng ta thường “làm hỏng trò chơi” nếu cố gắng bắt chước cách chơi của chúng. Đơn giản là chúng ta không biết cách chơi như vậy. Tôi đã đọc được một bài phân tích giải thích rất hữu ích vì sao người lớn thường không thích chơi theo cách mà trẻ em chơi. Điều đó là hoàn toàn bình thường! Chúng ta không phải là trẻ em, và chúng ta không chơi như trẻ em.

Các gia đình cũng có những hoàn cảnh khác nhau vào những thời điểm khác nhau. Độ tuổi và số lượng con cái tạo nên sự khác biệt rất lớn. Khi tôi chỉ có một đứa con, tôi chơi với con khá nhiều, vì phần lớn thời gian cháu không có bạn chơi. Còn bây giờ, khi tôi có bốn đứa con, chúng tự chơi với nhau và hiếm khi muốn tôi tham gia vào trò chơi của chúng.

Vì thế, việc bạn không chơi nhiều với con cái mình là điều hoàn toàn ổn. Nhưng chúng ta có thể rút ra điều gì từ cuộc trò chuyện này?

1/ Hãy làm với con cái những điều bạn thực sự yêu thích

Hãy mời con bạn cùng tham gia vào những điều mang lại cho bạn niềm vui và sự hứng thú. Đừng đặt con cái mình vào một cái khuôn và cho rằng ta biết chắc chúng sẽ thích điều gì. Bạn có thể sẽ rất ngạc nhiên trước những điều chúng thực sự thích khi bạn mời chúng cùng bước vào những trải nghiệm ấy với bạn.

Lấy ví dụ từ chính cuộc sống của tôi: các con tôi và tôi rất thích tổ chức những buổi nhảy múa, cùng nhau nướng bánh và nấu ăn, cùng nhau đọc sách (và có cả “câu lạc bộ sách thiếu nhi”), và đi thăm các viện bảo tàng. Chồng tôi thì sẽ bổ sung thêm: “Và theo dõi các đội thể thao Philadelphia!”

Thay vì cố ép mình phải chơi theo kiểu của trẻ con, tôi mời các con bước vào những sở thích và niềm vui của tôi, và các con đã đáp lại bằng sự hào hứng nhiệt tình. Tất cả chúng tôi đều hạnh phúc hơn vì điều đó.

2/ Hãy cho thời gian

Nói thẳng ra thì, trẻ mới biết đi và trẻ mẫu giáo không phải là những “bạn đồng hành” thú vị nhất để chơi cùng. Và tôi nói điều này với tư cách là một người mẹ của bốn đứa con nhỏ. Lứa tuổi ấy đạt đến đỉnh cao của sự dễ thương và đáng yêu đến không thể tin được, nhưng Thiên Chúa đã thiết kế chúng như vậy để chúng ta sẵn sàng chịu đựng tất cả những trò nghịch ngợm của chúng. Bởi vì, nói thật, những con người ở độ tuổi đó hoàn toàn không hợp lý chút nào.

Giờ đây khi các con tôi đang lớn hơn, tôi thực sự tận hưởng việc những độ tuổi lớn hơn này thú vị đến mức nào. Các con tôi bây giờ có thể chơi cờ bàn và bài lá với tôi — và không nổi cơn ăn vạ nếu tôi thắng. Chúng tôi có những chuyến đi chơi gia đình tuyệt vời nhất. Chúng tôi cùng nhau thưởng thức phim ảnh và âm nhạc. Việc “chơi” với chúng bây giờ thú vị hơn rất nhiều so với khi chúng còn nhỏ và thiếu lý trí.

Điều tôi muốn nói chỉ là thế này: nếu bạn không thích chơi với đứa con nhỏ thất thường của mình, thì điều đó là bình thường. Hãy cho nó vài năm nữa, rồi bạn sẽ thấy mình thích thú đến mức nào khi được ở bên chúng khi chúng lớn hơn một chút.

3/ Đừng đánh giá việc làm cha mẹ của mình dựa trên một xu hướng ngẫu nhiên

Không cần nói quá, nhưng mạng xã hội đầy rẫy những điều vô nghĩa. Tại sao bạn lại phải nhận lời khuyên hay sự phê phán từ những người xa lạ trên mạng, những người thậm chí có thể không có con hoặc không hiểu gì về sự phát triển của trẻ?

Bạn là người hiểu con mình nhất. Bạn biết con bạn thích điều gì và liệu chúng có đang nhận được đủ tình yêu và sự quan tâm hay không. Bạn biết liệu chúng có cần một khoảng thời gian riêng tư để chơi với bạn hay không, hay chỉ cần một cái ôm thật chặt và một cuộc trò chuyện là đủ.

Như người diễn giả hôm đó đã nói, điều quan trọng là bạn hãy bảo đảm rằng con bạn biết — biết thật sâu, thật chắc — rằng bạn thực sự yêu thương chúng.

Hãy tuôn đổ tình yêu lên con bạn một cách quảng đại và dồi dào. Hãy tìm mọi cơ hội để nói với chúng rằng chúng quý giá đối với bạn biết bao, rằng chúng là một phúc lành, rằng bạn biết ơn thế nào vì Thiên Chúa đã ban chúng cho bạn, và rằng bạn cảm thấy mình may mắn ra sao khi được làm cha hay làm mẹ của chúng.

Nếu bạn thực sự muốn tìm lời khuyên, hãy nói chuyện với những người bạn tin cậy, những bậc cha mẹ tốt trong chính cộng đồng của bạn. Hãy nói chuyện với Đức Giêsu: hãy cầu nguyện và xin Thiên Chúa hướng dẫn việc làm cha mẹ của bạn bằng sự khôn ngoan. Hãy đem lên với Người trong cầu nguyện những thách đố bạn đang gặp phải với con cái mình, và xin Người ban cho bạn một giải pháp và chỉ cho bạn con đường tốt nhất để bước đi (Người đã làm điều đó cho tôi rất nhiều lần).

Việc yêu thương con cái hết mình có thể mang hình thức là chơi với chúng, hoặc cũng có thể không. Bạn là người quyết định. Nhưng dù thế nào đi nữa, đừng lãng phí một phút nào để bận tâm đến việc một người xa lạ nào đó trên mạng nghĩ gì về điều ấy.

Với mục đích để Lời Chúa được loan truyền và thông tin Giáo hội được lan tỏa, Legio Mariæ sẵn lòng để các tổ chức và cá nhân sử dụng lại tin bài đã đăng trên báo giấy và báo mạng legiomariævn.com của mình.

Tuy nhiên, vì đức công bằng và sự bác ái, xin quý vị vui lòng ghi đầy đủ nguồn như sau: “Theo Đạo Binh Đức Mẹ, website: legiomariævn.com”.

Ngoài ra, nếu chia sẻ bài lên mạng xã hội (Facebook, Twitter…), đề nghị dùng đường dẫn gốc trên website của Đạo Binh Đức Mẹ.

Link nội dung: https://itt.edu.vn/nhung-cau-noi-ve-cha-me-a35067.html