“Ra khỏi mùa đông lạnh lẽo, ta sẽ gặp mùa xuân”

<?xml:namespace prefix="o" ns="urn:schemas-microsoft-com:office:office"?>

60 năm trước, ngày 5-11-1946, Bác Hồ viết văn kiện “Công việc khẩn cấp bây giờ”. Bản luận văn quan trọng này ra đời trong một bối cảnh lịch sử đặc biệt. Thực dân Pháp tiếp tục có nhiều hành động chuẩn bị mở rộng chiến tranh, cho bán lữ đoàn bộ binh lê dương số 13 (13e DBLE), trung đoàn bộ binh lê dương số 3 (3e REI) cùng nhiều xe tăng, đại bác, thiết bị quân sự đổ bộ lên Đà Nẵng, một đầu cầu có giá trị bàn đạp mở rộng chiến tranh ra phía Bắc và bình định phía Nam.

Chúng phớt lờ kiến nghị ngày 26-10-1946 của ta là ngừng bắn ở Nam Bộ và cực Nam Trung Bộ vào 0 giờ ngày 30-10-1946 theo quy định của Tạm ước 14-9.

Tình hình đang diễn ra đúng như nhận định của hội nghị quân sự toàn quốc của Đảng (19-10-1946) dưới sự chủ tọa của Tổng bí thư Trường Chinh: “Nhất định không sớm thì muộn, Pháp sẽ đánh mình và mình cũng nhất định phải đánh Pháp”.

Sau khi ở Pháp trở về, Bác cùng Ban Thường vụ Trung ương kiểm điểm tình hình và khẳng định: Không còn con đường nào khác ngoài việc tích cực chuẩn bị kháng chiến, đồng thời vẫn tìm mọi cách kéo dài thời gian hoà hoãn chuẩn bị thêm. Trong bối cảnh đó, Bác Hồ viết văn kiện “Công việc khẩn cấp bây giờ” để chuẩn bị tư tưởng và hướng toàn Đảng, toàn dân, toàn quân vào những công việc then chốt chuẩn bị cho công cuộc kháng chiến không sớm thì muộn sẽ nổ ra trên phạm vi cả nước.

Bác chỉ rõ “Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”, “Kháng chiến và kiến quốc. Một mặt phá hoại, một mặt kiến thiết; phá hoại để ngăn địch, kiến thiết để đánh địch”.

“Ta phải hiểu và phải cho dân hiểu rằng: Cuộc kháng chiến sẽ rất gay go, cực khổ. Dù địch thua đến 99% nó cũng rán sức cắn lại. Vì nó thất bại ở Việt Nam, thì toàn bộ cơ nghiệp đế quốc của nó sẽ tan hoang. Vì vậy, nó sẽ đem rất nhiều viện binh (cũng không quá 10 vạn), tàu bay, xe tăng. Nó sẽ tàn phá khủng bố rất dữ dội. Mục đích là mong làm cho dân tộc ta hoảng sợ, do hoảng sợ đến đầu hàng”.

“Ta kiên quyết chống chọi qua giai đoạn “chớp nhoáng” đó. Thì địch sẽ xẹp, ta sẽ thắng.

Vì vậy, ta phải có, và phải làm cho dân ta có "Tín tâm và quyết tâm”.""

Bác động viên:

“Có rán sức qua khỏi mùa đông lạnh lẽo, thì ta sẽ gặp mùa xuân. Qua khỏi trận khủng bố ráo riết của địch, thì ta sẽ thắng lợi.

Tổ chức du kích khắp nơi

Tăng gia sản xuất khắp nơi

Dù phải rút khỏi các thành phố, ta cũng không cần.

Ta sẽ giữ tất cả thôn quê”.

Bác đề ra những công việc khẩn cấp phải làm về quân sự, chính trị, tư tưởng, kinh tế. Bác đặc biệt chú ý đến giao thông: “Giao thông tốt thì các việc đều dễ dàng. Giao thông xấu thì các việc đình trễ”.

Để làm tốt các công việc ấy, Bác vạch rõ: “Phải có người, có nhiều người”. Bác nhấn mạnh vai trò của cán bộ, đảng viên, thanh niên.

Bác động viên toàn Đảng, toàn dân, toàn quân có lòng tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến. Bác viết: “Khi chỉ có hai bàn tay trắng, với một số đồng chí bí mật, len lỏi trong rừng, ta còn gây nên cơ sở kháng Nhật, kháng Pháp. Huống gì bây giờ, ta có quân đội, có nhân dân. Nam Bộ, địa thế khó, chuẩn bị kém, mà kháng chiến đã hơn một năm”. Nhìn chung cả nước thì “địa thế tốt, lực lượng nhiều hơn, nhất định kháng chiến được mấy năm, đến thắng lợi”.

Văn kiện “Công việc khẩn cấp bây giờ” là bản đúc kết những kinh nghiệm nóng hổi của quân và dân ta qua thực tiễn đương đầu với thực dân xâm lược Pháp sau hơn một năm, có giá trị chỉ đạo quân dân ta xúc tiến khẩn trương công cuộc chuẩn bị kháng chiến, trong tư thế bình tĩnh, kỷ luật, chủ động với niềm tin tất thắng. Văn kiện cũng đặt cơ sở cho đường lối kháng chiến toàn dân, toàn diện, trường kỳ, tự lực cánh sinh của Đảng ta sau này.

(Những đoạn đặt trong ngoặc kép là trích từ văn kiện “Công việc khẩn cấp bây giờ”.)

TRẦN HỒ NAM

Link nội dung: https://itt.edu.vn/mua-dong-lanh-leo-a34070.html