VIỆN SỐT RÉT-KST-CT QUY NHƠN

CHỒNGChồng là một đấng anh hàoLà duyên, là nợ trời trao cho mìnhChồng là trụ cột gia đình"Ba đồng một mớ" ta dinh về nhà<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

Chồng là Bố của con taTo đầu mà dại đến già chưa khônChồng là loài sống bằng cơmLại ham món phở, bia ôm vỉa hè

Chồng là một gã lái xeUống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêmChồng là anh của nhiều emGa lăng nên dễ có tiền là vung

Chồng là cái thế anh hùngMát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơiChồng là hào kiệt trên đờiVợ mình thì sợ, vợ người thì yêu

Chồng là quân tử hạng siêuCứ ai phái yếu là chiều, là thươngChồng là một gã ương ươngBỏ đi thì tội, phải vương cả đời!&nbsp !important;

VỢLà người thân nhất trên đờiBây giờ, mãi mãi, chẳng rời chẳng xaVợ là tình cảm sâu xaVợ là gió mát, vợ là bão dông

Vợ như một đóa hoa hồngVợ là sư tử Hà Đông kinh ngườiVợ là êm ái tuyệt vờiVợ là bão táp rụng rời chân tay

Vợ như một chất men sayVợ là cái đắng, cái cay trong lòngCó người nhờ vợ nên ôngCó người vì vợ mất không cơ đồ

Chồng khôn mà vợ ngây ngôMột mình gây dựng cơ đồ khó khănVợ, mà buôn chục bán trămVợ chồng lục đục phải chăng vì tiền?

Tốt số, lấy được vợ hiềnVô duyên, vớ phải bà điên bà khùng.

Chồng khôn thường thích ăn quàQuà no chê chán về nhà ăn cơmNhai cơm như thể nhai rơmCho nên cứ phải vừa cơm vừa quà<?xml:namespace prefix = v ns = "urn:schemas-microsoft-com:vml" />Chồng khờ chẳng dám ăn quàĐi đâu rồi cũng về nhà ăn cơmCon bò chọn kiếp nhai rơmChồng khờ cứ phải nhai cơm suốt đờiChồng khôn vợ được đi giầyChông khờ vợ phải đi cày thế thôiChồng khôn nó đánh tơi bờiChồng khờ mình nhờ nó phơi áo quần

Chồng khôn nó xạo quá chừngĐêm nằm ngũ nó trốn chung con nàoSáng về còn nói tào laoHồi hôm anh đi ra ao thăm cần (câu)

Chồng khờ mình bắt nó mầnNấu cơm gánh nước đỡ đần trẻ conSuốt đêm ngũ nó vẩn cònQuanh năm chẳng dám đi o con nào

Chồng khờ nó sướng làm saoMình chỉ kiểu nào nó mau làm liênChồng khôn còn cử còn kiêngChồng khờ Đêm ngũ liên miên làm hoài

Của trời cho chớ hở tayCòn xuân không hưởng lúc già tuổi thânVợ là mẹ các con taThường kêu bà xã , hiệu là phu nhânVợ là tổng hợp bạn thânThủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân mẹ hiền ...

Vợ là ngân khố kho tiềnGởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra.Vợ là biển cả bao laĐôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà

Vợ là âm nhạc, thi caVừa là cô giáo vừa là luật sưCả gan đấu khẩu vợ ư ?Cá ương không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)

Chồng ơi ! Đừng có dại khờKhông vợ, đố biết cậy nhờ tay ai ?Vợ là phước , lộc, thọ , tài ...Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen

Vợ là quả&nbsp !important;ớt chín cây

Đỏ tươi ngoài vỏ lòng cay vô cùng

Vợ là một đóa hoa hồng

Phải đâu "sư tử Hà Đông" trong nhà

&nbsp !important;

Phải đâu gió táp mưa sa

Phải đâu giông tố phong ba bão bùng

Có người nhờ vợ nên ông

Có người vì vợ mất không cơ đồ

&nbsp !important;

Vợ là nguồn của bài thơ

Vợ là nguồn của ước mơ vơi đầy

Vợ là một chút men say

Là câu quan họ làm ngây ngất lòng

Vợ là một áng mây hồng

Vợ là hoa hậu để chồng mê say

Vợ là khối óc bàn tay

Vợ là "bác sĩ' !important; tháng ngày chăm ta

Vợ là nụ, vợ là hoa

Vợ là chồi biếc, vợ là lộc xuân

Vợ là tín dụng nhân dân

Vợ là kế toán giải ngân trong nhà

Lo từ con tép, quả cà

Vợ là sân quế, vợ là linh chi

Phải đâu nhôm, sắt, đồng, chì

Vợ là vàng ngọc, lưu ly của đời

Nếu mà ta trót đánh rơi

Thì tìm suốt cả cuộc đời không ra

Vợ là biển rộng bao la

Vợ là hương lúa đậm đà tình quê

Vợ là gió mát trưa hè

Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông

Vợ là chỗ dựa của chồng

Nhiều anh bảo vợ không là gì

Khoan khoan hãy nghĩ lại đi

Vợ quan trọng lắm không gì bằng đâu

Việc nhà vợ có công đầu

Thổi cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà

Vợ là máy giặt trong nhà

Vợ là cát xét, vợ là ti vi

Nhiều đêm vợ hát chồng nghe

Lời ru xưa lại vọng về trong ta

Vợ mình thơm thịt trắng da

Vừa là bà chủ vừa là nhân viên

Vợ là cái két giữ tiền

Vợ là nội lực làm nên cơ đồ

Vợ là thủ quỹ, thủ kho

Là nguồn hạnh phúc ấm no trong nhà

Vợ là vũ trụ bao la

Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường

Khi nào giận, lúc nào thương

Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu

Vợ là một khúc sông sâu

Vợ như là cả một bầu trời xanh

Vợ là khúc nhạc tâm tình

Vợ là cây trúc bên đình làm duyên

Vợ là cô tấm thảo hiền

Phải đâu cô Cám hám tiền ham chơi

Vợ là con Phật, con trời

Rẽ mây bay xuống làm người trần gian

&nbsp !important;

Cả đời nặng lỗi lo toan

Làm người dâu thảo, con ngoan trong nhà

Tuy rằng vợ có chóng già

Nhưng không có vợ đời ta rất buồn./.

&nbsp !important;

Link nội dung: https://itt.edu.vn/tho-ve-vo-chong-a33833.html