Tổng hợp các bài tập làm thơ năm chữ về mẹ hay nhất với dàn ý chi tiết giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.
Mẹ là thần tình yêuTrao cho con hạnh phúcMẹ là những cánh hoaNở rôj trên đường conMẹ luôn là điểm tựaSuốt cuộc đời của con
Con về khi hoa gạoĐỏ cháy trời tháng BaDáng mẹ ngồi vá áoChênh vênh trước hiên nhà…Con về khi bông lúaTrên đồng làng uốn câuDáng mẹ cong dấu hỏiGánh “niềm vui” qua cầu…Con về khi cơn gióTrút lá vàng đầy sânHeo may chao dáng mẹQuét mùa đi tảo tần…Con về khi sương muốiGiăng trắng dải đê làngDáng mẹ gầy khắc khoảiGọi con đò sang ngang…Con về khi ký ứcGọi thầm thì: Tuổi thơ!Ngõ vắng quen dáng mẹMắt chiều xa ngóng chờ..
Ở trong gia đình emNgười nuôi em khôn lớnNgười có công rất lớnĐó chính là mẹ emMỗi khi con bị bệnhMẹ đều thức trắng đêmĐôi mắt mẹ mỏi mònChăm sóc con từng đêmĐôi khi con vấp ngãMẹ động viên đứng lênDù khó khăn chừng nàoVẫn luôn nhìn về trướcMẹ ơi! Mẹ yêu ơi!Con thuơng mẹ nhiều lắmSau này khi khôn lớnCon thầm cảm ơn mẹCon thành thật xin hứasẽ không phụ lòng mẹCon thành thật xin hứaSẽ chăm chỉ học tập
Mẹ là những cánh hoaCho con bao hạnh phúcMẹ là những vần thơRu con tháng năm dài
Trên đường con bước tớiMẹ là ánh sao đêmNhững lúc lòng buồn thêmMẹ luôn là điểm tựa
Mẹ mệt, lên giường nằm.Bé ngừng chơi, im lặng.Ngừng nhảy dây, ngừng đùa,Một mình trong phòng vắng.Các đồ chơi tất nhiênCũng nằm im vì thế.Chỉ tia nắng buổi chiềuLén lại gần bên mẹ.Bé muốn nói: “Nắng ơi,Mẹ mệt, không đùa nghịchChờ mẹ khỏi, chúng taCùng nhau chơi thoả thích.”Hiểu ý, rất nhẹ nhàng,Khẽ lại gần, tia nắngRa hiệu nói: “Không sao,Ta cùng ngồi im lặng.”
Công cha như núi Thái…Nghĩa mẹ như nước…nguồnCâu ca dao còn mãiĐậm sâu trong lòng con.Con trọn đời kính ơnCông sinh thành cha mẹTinh hoa tình yêu lớnKết tạo hình hài con.Con trọn đời kính ơnCông mẹ hiền tần tảoCha cực nhọc sớm hômDưỡng nuôi con chu đáo.Tìm kiếm khắp non sôngLặn lội khắp biển trờiChắp con đôi cánh rộngĐể mai bay vào đời.Ôi công cha nghĩa mẹChẳng sao kể bằng lờiChỉ giản đơn một lẽMong trẻ con lên người.Mẹ cha ơi con hứaGắng học mai xây đờiGắng nhủ lòng hiếu đểĐể cha mẹ an vui!
Mẹ chịu nhiều đau khổĐể nuôi con khôn lớnMẹ chịu nhiều đau đơnChỉ để bảo vệ con.
Con gái đi lấy chồngMẹ không đưa ra ngõMẹ quay vào sau cửaChiếc giường nhỏ con nằmCon hạnh phúc hay khôngMẹ thầm ước cuộc sốngSẽ cho điều con mong…Con gái đi lấy chồngNhư gieo mạ ngoài đồngCòn chờ mưa, chờ gióĐường dài gió má hồng
Nhớ dáng mẹ trưa hèTrên cánh đồng quê xưaÔi dáng mẹ ngày xưaTrọn đời con nhớ mãi
Dáng hình mẹ thân yêuDẫu đi đâu cũng nhớVề dáng mẹ ngày xưaVà chẳng bao giờ quênBóng dáng mẹ ngày nào
Lâu lâu về thăm mẹCon chỉ muốn nằm ngheBắt mẹ kể lúc trẻMẹ nuôi hai đứa bé
Đứa thì nằm trên võngĐứa lon ton lóng ngóngMẹ lom khom bữa nóngCho con ăn lớn chóng
Lúc con học ê aSai , mẹ chẳng rầy laMăt mẹ buồn hiền hoàCon cũng chợt nhận ra
Khi con đi hoc xaLúc được nghỉ về nhàMong con bằng người taVét sạch túi dốc ra
Mẹ ko quản mưa nắngChợ gần , xa cố gắngGom nhặt từng đêm trắngCho con chạm ước mơ
Con thương mẹ lắm luônNhớ những buổi chiều buồnLôi cánh tay gầy guộcGối chui tuột vào lòng
Thương mẹ quá mẹ ôi !Lòng quặn đau rã rời …..Nhớ mẹ quá …! Mẹ ôi….!Con nhớ mẹ … Không nguôi.
Buổi sáng bé chào mẹChạy đến ôm cổ côBuổi chiều bé chào côRồi sà vào lòng mẹMặt trời mọc rồi lặnTrên đôi chân lon tonHai chân trời của conLà mẹ và cô giáo.
Mẹ đẹp như mùa xuânMẹ xinh như mặt biểnMặt trời khi xuất hiệnSánh sao được mẹ hiền.Mắt mẹ chiếu mọi miềnTheo bước chân con tiếnMẹ ơi người đất ViệtCon hãnh diện vô biên.Một đất nước thiêng liêngĐem con vào đời mẹMẹ ơi dù con trẻXuân này chẳng về thăm.Mẹ đừng khóc âm thầmMai vàng là con đóBiển mùa xuân lộng gióCon ngồi ngó trời mây.Lòng nhớ mẹ đêm ngàyMặt biển đầy tình mẹGió đưa lời ru khẽLời ru của mẹ hiền.Cho con giấc ngủ yênBờ cát viền tay mẹ.
Có bao nhiêu cá lộiCó bao nhiêu sóng layCó bao nhiêu giọt nướcChứa trong biển hồ đầy?Có bao nhiêu gió lộngCó bao nhiêu vì saoCó bao nhiêu mây trắngBồng bềnh trên trời cao?Có bao nhiêu hoa thắmCó bao nhiêu tiếng chimCó bao nhiêu giọt nắngTrải vàng bờ thảo nguyên?Có bao nhiêu khuôn mặtCó bao nhiêu nụ cườiCó một điều tin chắcEm có một mẹ thôi.
Mấy ngày mẹ về quêLà mấy ngày bão nổiCon đường mẹ đi vềCơn mưa dài chặn lốiHai chiếc giường ướt mộtBa bố con nằm chungVẫn thấy trống phía trongNằm ấm mà thao thứcNghĩ giờ này ở quêMẹ cũng không ngủ đượcThương bố con vụng vềCủi mùn thì lại ướtNhưng chị vẫn hái láCho thỏ mẹ, thỏ conEm thì chăm đàn nganSớm lại chiều no bữaBố đội nón đi chợMua cá về nấu chua…Thế rồi cơn bão quaBầu trời xanh trở lạiMẹ về như nắng mớiẤm áp cả gian nhà
Mẹ yêu của con ơi!Con yêu mẹ nhiều lắmCon biết mẹ nuôi conVất vả biết chừng nào.Con chỉ mong sao làMẹ sẽ mạnh khỏe mãiĐể bên cạnh chúng conChăm sóc như thời nào .Để con được lớn khônTrong vòng tay của mẹVòng tay yêu thương ấyẤm áp biết bao nhiêu .Mẹ ơi !con xin hứaSẽ học tập thật giỏiMẹ ơi!con xin hứaSẽ không phụ lòng mẹ .
Mẹ già thân một bóngLeo lắt ngọn đèn dầuTừng đêm ngồi trông ngóngĐứa con đi đánh giặcỞ tận miền xa lắcMấy năm chưa thấy vềĐêm đêm ngồi trông đènMẹ bùi ngùi nhớ lạiNgày xưa mẹ ru hờiCon trong nôi bé dạiYêu mến nào môi cườiThiết tha này mắt sángMẹ mừng ngày yên vuiCon lớn dần, khoẻ mạnh…Mẹ nhớ ngày con điCó thằng Lai lối xómHai đứa không nói gìKhi mẹ theo đưa đón(Con mẹ chắc không vuiNhưng giữ lòng bình thảnKẻo mẹ già bịn rịn…)Con ngắm lại mái nhàTranh đã nhiều xác xơVườn chanh vừa mới trổNhững trái đầu xanh lơNgày tháng nhẩm trên tayMột năm mười hai thángMột năm. Hai, rồi baTin con không về đếnMẹ mòn mỏi tháng ngàyLòng đỏ như lửa nóngNhững ngày dài cuối đôngMưa dầm dề rét lạnhTóc mẹ đã bạc màuMắt già mờ nhiều lắmHơi thở mẹ tấm tứcĐau rát trong lồng ngựcNhững đêm ngồi cúi đầuBỗng hôm nào nghe tinTin thằng Lai trong xómĐã chết ngày cuối nămKhi mùa xuân sắp đếnCòn con vẫn bặt tinNhiều đêm mẹ ngồi khócKhóc mãi đến nghẹn hơiNhưng rồi cố gượng vuiBảo lòng: Con còn sốngBiết đâu mai con vềCho mẹ thôi chờ ngóngTừng đêm ngồi bên đènThân già càng đơn chiếcMẹ nhớ lại ngày xưaCon trong nôi bé dạiNgày xưa mẹ ru hời…
Hai mươi năm mẹ khócSao gặp con mẹ cười ?Bay vượt nghìn sông núiCho phút ấy mà thôi.
Ở đồng quê nghèo đóCó cha mẹ già mongLúa vàng và cánh còBao ngày Người trông ngóngỞ đồng quê cua, cáTrên đê vừa nở hoaSương bình minh rực rỡNhắc ta về ngày quaỞ đồng quê bùn lấmTa ngắm ánh trăng rằmPhơi lòng ra vàng quáTrong vắt tình trăm nămRồi ven sông điên điểnNở vàng vào nồi canhCá rô nằm trên đĩaMiếng ngon mẹ dỗ dànhEm giờ xe hơi lớnPhèn đã sạch đôi chânLòng có còn ngọt nữaKhi nghe tiếng mẹ gần?Đường bùn nào cha cõngTa cưỡi ngựa lông nhôngBàn tay cha thô rápAi có còn nhớ không?Quê hương còn có mẹQuê hương còn có chaỞ đời tim hãy biếtGõ thật thà khi xa!Kìa một tấc đèn cầyBệnh tật nào bao vâyMột mai còn đâu nữaCha mẹ hiền xa bay.
Từ ngày con thơ béĐến bây giờ lớn khônTiếng ru hời khe khẽVẫn thấm đượm trong hồn
Qua những ngày nắng cháyChân mẹ đã khô cằnMùa lũ về nước chảyMẹ dãi dầu vai xương
Này dáng mẹ thon thonNày bàn tay nhỏ nhắnỦa đâu rồi mẹ nhỉ?Sao nhiều quá nếp nhăn?
Một đời mẹ trở trănLo những ngày con ốmMẹ trăm bề thấp thỏmCho con giấc ngủ lành
Mẹ cắt bớt tuổi xanhBao nhiêu mẹ cũng đànhNgười hanh hao gầy guộcCon biền biệt trời xa
Mẹ ơi tháng năm quaCon bây giờ đã lớnMười mấy năm xa nhàNhớ mẹ! Lòng đau đớn!
Con cứ hẹn xuân vềSẽ thăm lại vườn quêMà bao mùa mai nởVẫn riêng mình thỏa thuê!
Tìm về trong ký ứcLời ca dao mẹ ruNhững đêm dài thao thứcÔi! Tình mẹ thiên thu.Dòng sữa mẹ ngày xưaDòng sữa hiền và ngọtTừng giọt nuôi con lớnThấm đậm cả tâm hồn.Ấp ủ con trong lòngTình mẹ như dòng sôngTình mẹ như biển lớnNhững nụ hôn ấm nồng.Ánh mắt mẹ diệu hiềnNhìn con rồi hôn conÁnh mắt mẹ nhiệm huyềnTruyền sức sống, niềm tin.Mẹ âu yếm hôn conCục cưng vàng con nhé!Mau lớn lên cho mẹNụ cười… đẹp đời con.Đường trần muôn vạn lốiNhững bước đi phù vânMẹ ơi! Hình bóng mẹSáng lung linh trong ngần!
Đêm đông lạnh giáChợt gió bấc thổi vềLay trên từng kẽ láKéo tiết trời buốt giáPhủ khắp nảo đường quê.Mái nhà tranh đơn sơBốn con người trong đóMột chiếc giường nho nhỏMột tấm chăn bông hờ.Gió bấc ùa về nhanhChăn phơi chưa khô kịpƯớt, khô theo từng nhịpCố phủ mái nhà tranh.Ngày ấy mới chuyển raGia đình còn gian khóHai đứa con còn nhỏLại xa cách ông bà.Cơm ăn chẳng được noBát gạo chia hai bữaTìm đâu ra hộp sữaCho hai đứa con thơ.Đêm, gió bấc lại vềCàng khuya càng thêm lạnhGió mỗi lúc một mạnhChăn mỏng chẳng đủ che.Nhường hai đứa con thơCha dậy mặc thêm áoMẹ đun thêm nồi cháoPhủ chăn ấm hai con.Trời khuya cành lạnh hơnCha đã lên giường ngủGiữ than trong bếp đỏMẹ lặng lẽ lên giườngCàng nghĩ lại càng thươngNước mắt trào trên khóeCha ngoảnh sang nói nhẹ:“Để hai đứa ngủ ngon!”Nay hai mốt tuổi trònCon vẫn luôn luôn nhớĐêm đông lạnh giá đóĐể sống mạnh mẽ hơn.
Mẹ là nữ thần oaCho con một điều ướcĐể con được ra đờiĐược sống bên mẹ mãi
Mẹ chịu nhiều đau khổĐể nuôi con khôn lớnMẹ chịu nhiều đau đớnChỉ đễ bảo vệ con.
Lời ru ẩn nơi nàoGiữa mênh mang trời đấtKhi con vừa ra đờiLời ru về mẹ hátLúc con nằm ấm ápLời ru là tấm chănTrong giấc ngủ êm đềmLời ru thành giấc mộngKhi con vừa tỉnh giấcThì lời ru đi chơiLời ru xuống ruộng khoaiRa bờ ao rau muốngVà khi con đến lớpLời ru ở cổng trườngLời ru thành ngọn cỏĐón bước bàn chân conMai rồi con lớn khônTrên đường xa nắng gắtLời ru là bóng mátLúc con lên núi thẳmLời ru cũng gập ghềnhKhi con ra biển rộngLời ru thành mênh mông.
Có một mùa xuân xưaKhi nắng vàng óng ảMây trắng trời xanh ngắtCon trở về thăm mẹĐường xa, người cách biệtTình mẹ sống trong conTình yêu thật lớn laoNgàn trùng sao tránh kịpTuổi xuân mẹ dành cho.Có một mùa xuân xưaKhi mai vàng hé mởTrăm hoa đua sắc thắmCon ngồi bên cạnh mẹ.Tuổi xuân đã đi quaLấm tấm mái tóc bạcVết nhăn ẩn vẻ đẹpNgàn hoa sao sánh bằngSắc đẹp vì đời con.Những khi con cô đơnMuốn được gần bên mẹĐược nghe lời mẹ ruĐược nghe lời mẹ khuyênĐược nghe mẹ thì thầmTâm hồn con đã lớnNhưng vẫn còn trẻ con.Thèm vòng tay âu yếmNhư thuở trước mẹ ơi!Mùa xuân chẳng tàn phaiMùa xuân là đời conMùa xuân là đời mẹKhi mẹ cười, con biếtMùa xuân đã về rồi.
Nước mắt mẹ nhạt nhoàBởi xót xa số phậnCả một đời lận đậnQuanh quẩn gánh mưu sinh
Côi cút chỉ một mìnhKhông gia đình chăm sócSuốt một đời ngang dọcNhững nặng nhọc lo âu
Màng chi đến sang giàuChẳng dám cầu hạnh phúcChỉ mong sao đến lúcCuối cùng được thảnh thơi
Nhưng nước mắt vẫn rơiBởi kiếp đời đen bạcSắp về chầu bóng hạcMiền cực lạc tây phương
Vẫn chẳng chỗ tựa nươngBữa cơm đường hưu quạnhMột cuộc đời bất hạnhKhoác lên mảnh thân còm !
Con tìm về tuổi thơVịn cây cầu đã gãyBâng khuâng bao nỗi nhớTóc chiều sương trắng bay.Con tìm về với mẹDựa vai áo xế chiềuQuên đi đời dâu bểGom góp những tin yêu.Về tìm lại rong rêuGiấc mơ đầu cổ tíchNghe lại tiếng dế kêuBóng trời đêm u tịch.Về tìm lại bình minhTrong lời ru dịu mátCon lấy lại cho mìnhDòng suối nguồn miên man.Ôi tình mẹ chứa chanĐong đầy như biển lớnChẳng còn gì vui hơnĐược trở về bên mẹ.
Mẹ là thần hạnh phúcCho con một điều ướcĐể con được sinh raĐược sống mãi bên mẹMẹ chịu nhiều đau thươngĐể nuôi con khôn lớnMẹ chịu nhiều đau đớnĐể bảo vệ cho conVào những ngày mưa lũMẹ đưa con đến trườngHay ngày nắng hạn hánMẹ thương đàn con nhỏTình mẹ thật bao laRộng hơn cả biển lớnDài đến tận khơi xaGiành cho con tất cả.
Mẹ ngồi lần di ảnhCúi đầu mắt rưng rưngCon ở nơi nào thếGóc đìa hay cánh rừngMấy chục năm mẹ đợiTóc trắng phau trên đầuMấy chục năm mẹ nhớNgày ấm áp bên nhauCon mới vừa mười támChưa học xong cấp baHáo hức đi bộ độiĐể giữ nước giữ nhàNhững lá thư vội vãTrên suốt đường hành quânThư gặp mưa tầm tãĐã nhoè nhoẹt đôi phầnMẹ nâng niu từng chữNhư ngày xưa chăm conTừng miếng ăn giấc ngủMong con mãi vẹn trònCon ở nơi nào thếNhớ báo cho mẹ hayDẫu cầm giấy báo tửMẹ vẫn mong từng ngày.
Trên con đò bến cũCon nhớ dáng mẹ vềGánh hàng xôi, hàng bánhBán kiếm tiền nuôi conGiờ đây con khôn lớnLại thấy dáng mẹ vềVề lại trong giấc ngủQuạt mát buổi trưa hèTiếng ve kêu ve veBuổi trưa hè nóng nựcVậy mà con vẫn ngheTiếng quạt tre mẹ phẩyNhững lần con vẩy nướcTưới mát vườn rau xanhCon nhớ mẹ gầy hanhMỉm cười nhìn con tưới…
Xin mẹ đừng trách conSao số phận lại thếBởi mẹ đã sinh conĐã sinh ra hồn vía...Xin mẹ đừng trách conSao làm thơ cho khổĐổi chữ đệm đổi tênNhững năm bom đạn nổ...Bởi con sinh ra đãNghe ngọt lời mẹ ruUống ngon bóng cánh còBay mải vào mưa gió...Bởi con sinh ra đãNgười Lưu Xá - đồng chiêmVịn cây lúa mà đứngVịn chính mình đi lên!
Ngày đầu con chào đời
Có biết bao vất vả
Biết bao nhiêu mệt mỏi
Mẹ luôn luôn che dấu
Không nói ra một lời
Một mình mẹ vun vén
Cho gia đình hạnh phúc
Mẹ vẫn luôn chịu đựng
Để con được ấm êm
Lo cho từng bữa ăn
Cho từng manh áo một
Rồi mai con đi học
Những tháng ngày trôi qua
Mẹ vẫn luôn thầm lặng
Đưa con chạm ước mơ
mẹ là người tuyệt vời
luôn giúp con mọi lúc
mẹ như vầng trắng sáng
chiếu sáng cả cuộc đời con
mẹ chịu bao vất vả
để nuôi con trưởng thành
mẹ thật là dũng cảm
luôn luôn bảo vệ con
mẹ xinh như cô tiên
mẹ hiền như ông bụt
ôi chao! yêu mẹ nhất
mẹ luôn là điểm tựa
để con dựa vào mẹ
thương mẹ nhất trên đời
Xem thêm các bài viết Tập làm văn lớp 7 hay khác:
Tập làm thơ năm chữ về thiên nhiên.
Tập làm thơ năm chữ về gia đình.
Tập làm thơ năm chữ về mùa xuân.
Tập làm thơ năm chữ về tết.
Tập làm thơ năm chữ về thầy, cô giáo.
Xem thêm các tài liệu học tốt lớp 7 hay khác:
Link nội dung: https://itt.edu.vn/lam-tho-5-chu-lop-7-a31138.html