Sao nhiều người có em bé lại cho đi hoặc ghét thú cưng của họ vậy?

Hôm nay, trong nhóm hàng xóm của mình, có người đăng bài bảo rằng cuộc sống mới với em bé 4 tháng tuổi, việc chăm con, và quay lại làm việc "quá sức" với họ nên họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm nhà mới cho con mèo MƯỜI CHÍN TUỔI mà họ nuôi từ năm 2007. Đây là bài đăng thứ ba trên Nextdoor mình thấy nói kiểu, ơ nhà mình có em bé rồi nên con chó/mèo này cần nhiều sự chăm sóc mà mình không đáp ứng nổi, ai đó nhận giúp mình với.

Ngoài ra, còn có sự thay đổi nội tiết tố sau sinh có thể khiến các bà mẹ ghê tởm thú cưng của họ và thực sự cảm thấy căm ghét/khinh bỉ. Mình không biết có phải là chuyện sinh học gì đó khiến các bà mẹ chuyển sang chế độ sinh tồn và mọi thứ khác đều là mối đe dọa, nhưng dù sao đi nữa, chuyện này xảy ra khá thường xuyên và là lý do khiến nhiều gia đình bỏ rơi những thú cưng thân yêu đã sống cùng họ lâu năm sau khi có em bé. Các bạn có thể tìm kiếm thông tin này trên Google hoặc thậm chí trên Reddit để xem những câu chuyện tương tự.

Có một người có tầm ảnh hưởng mình theo dõi, người đó coi mèo là cả cuộc đời mình, họ có 4 con mèo, liên tục tự gọi mình là "bà chủ mèo", mèo là cả cuộc sống của họ, lý do họ tồn tại, họ còn nhận nuôi mèo nữa cơ.

Họ sinh em bé, và KHÔNG NGỜ KHÔNG NGỜ! Giờ họ ghét mèo của mình rồi. Nói rằng họ cảm thấy gánh nặng vì chúng và ước gì mình chưa từng nuôi chúng. Bây giờ chỉ có em bé là quan trọng nhất với họ thôi.

Hormone sau sinh thật đáng sợ. Thú cưng là cả cuộc đời mình và mình thực sự không muốn điều này xảy ra với mình. Có ai có kinh nghiệm về điều này, từ phía người khác không?

Link nội dung: https://itt.edu.vn/anh-meo-khinh-bi-a30948.html