Thơ về bà luôn mang đến những xúc cảm thiêng liêng, gợi nhớ về những ngày tháng tuổi thơ ấm áp bên vòng tay yêu thương. Đó là những vần thơ giản dị nhưng chan chứa tình cảm, là ký ức về những câu chuyện cổ tích bà kể mỗi đêm, là hình ảnh người bà tảo tần, hy sinh cả đời vì con cháu. Đọc những bài thơ ấy, ta như được sống lại những khoảnh khắc êm đềm bên bà, cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu thương vô bờ bến. Hãy cùng khám phá những bài thơ hay nhất về bà - nơi chất chứa bao hoài niệm và những tình cảm chân thành nhất!
Hình ảnh người bà tần tảo, hiền hậu, luôn dành trọn tình yêu thương cho con cháu, đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca. Từng câu chữ cất lên đều mang theo nỗi nhớ, sự biết ơn và cả những hoài niệm ấm áp về những ngày tuổi thơ êm đềm. Dưới đây là một số bài thơ hay về bà:

Quạt mo Bà để gối đầu,Hát ru thay Mẹ những câu ấm nồng,“Cái cò, cái vạc, cái nông…Sao mày dẫm lúa nhà ông hỡi cò…”
Lời thơ ngày ấy Nội cho,Nửa đêm Nội quạt, câu hò Nội thương,Cùng chung Bà Cháu chiếc giường,Quạt mo trọn giấc mãi vương tháng ngày.
Lớn khôn dòng chảy đổi thay,Con đi năm tháng phủ dày tuyết sương,Cô đơn trên khắp nẻo đường,Đêm về canh vắng nhớ thương Nội nhiều.
Quạt mo của Nội nhỏ xiu,Mà sao nó mát quá nhiều Nội ơi!Cho con trọn giấc nhớ đời,Tháng năm vẵng mãi, Nội ơi, nhớ hoài!
Tuổi thơ tay ấm vòng tay,Cháu yêu của Nội những ngày Nội thương,Bàn tay cứng cỏi lạ thường,Mà sao hơi ấm tình vương quá nhiều.
Đường đời phiêu lãng bao nhiêu,Cho con gợi nhớ thương nhiều Nội ơi!Đêm về nghe tiếng mưa rơi,Quạt mo của Nội, vẵng lời Nội ru!
Ngoại tôi tóc bạc lưng còng,Đêm ngồi tựa cửa chờ mong con về,Đường dài vạn dặm sơn khê,Nghe mưa hiu hắt não nề tâm can.
Chiều nay tin tức lũ tràn,Cuốn đi nhà cửa nát tan hết rồi,Lòng buồn thương ngoại cút côi,Nhà tranh vách lá ngoại ngồi nhìn mưa.
Bước chân về mái nhà xưa,Tôi về thăm ngoại đong đưa võng dù,Ấm lòng nghe lại tiếng ru,Ngoài vườn vọng tiếng chim cu gọi bầy.
Bưởi, chanh, xoài, mít còn đây,Bao nhiêu kỷ niệm những ngày còn thơ,Mấy mùa hoa mận, hoa mơ,Bạn bè thuở nhỏ bây giờ nơi đâu?
Bờ ao giàn bí, giàn bầu,Hàng dừa nghiêng bóng bên cầu nhà tôi,Pha sương tóc bạc, da mồi,Lưng còng dáng ngoại trong tôi nhớ hoài…
Con tìm Ngoại khắp chân trời,Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu,Ầu ơ câu hát ví dầu,Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về?
Lưng còng theo những tháng năm,Bà tôi vẫn mãi âm thầm chở che.Tóc bà như áng mây khe,Cháu xa lại nhớ bờ đê, mái nhà.
Bà ơi, con lớn rồi nha!Nhưng bao kỷ niệm vẫn là còn nguyên.Tiếng bà ru mãi dịu hiền,Đưa con vào giấc, triền miên tháng ngày.
Ầu ơ... gió mát hiên nhà,Cháu yêu ngủ nhé, có bà bên đây.Lời ru theo gió vơi đầy,À ơi... giấc mộng mơ ngày bình yên.
Tuổi thơ theo tiếng ru mềm,Nay con khôn lớn êm đềm nhớ thương.Bà là ngọn lửa đêm sương,Tỏa lan hơi ấm, dẫn đường con đi.
Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng,Động viên mình khơi rạng cháu thơ,Ảnh ai ảm đạm bàn thờ,Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.
Chiều nay nắng nhạt ngoài hiên,Lòng con bỗng thấy muộn phiền nhớ ai.Bàn tay chai sạn tháng ngày,Lưng còng, tóc bạc, mắt cay mỏi mòn.
Nhìn vào bếp củi đang hồngBiết bao nỗi nhớ rực bông trở vềNhớ sao cảm xúc thôn quêNơi mà kỷ niệm tràn trề thân yêu
Ngồi đây con nhớ lại nhiềuHình bà góc bếp cạnh niêu bánh dầyCon thì trẻ nhỏ thơ ngâyCùng vui nghịch đó thật đầy tiếng la
Để giờ con nhớ tiếng bàKhi xưa bếp đó chẳng xa chút gìVậy mà ngày tháng trôi điGiờ đây bếp vắng lệ mi nhớ hoài
Nhìn vào củi bếp lệ rơiBà ơi con nhớ tiếng cười trẻ thơNhớ về ký ức thẫn thờNhớ về bếp đó bơ vơ thiếu bà.
Ngoại tôi nay đã chín mươi,Nhưng trông ngoại vẫn vô tư không già.Nhìn ngoại ai dễ đoán ra,Ngoại mà nghịch ngợm “Xì Tin” không bằng.Ngoại ăn nói cũng rất hăng,Đứa nào láu cá, gãy răng bây giờ…Càng già càng giống trẻ thơ,Không lo, không nghĩ đến giờ là chơi.Cả đời ngoại đã khổ rồi,Bây giờ ngoại mới thảnh thơi chơi đùa.Ngoại chơi cho bớt già nua,Quên đi những chuyện hơn thua ở đời…Quên bao cực khổ ngoại ơi,Bao năm vất vả, cả đời vì con,Bây giờ xuân sắc không còn,Mong sao ngoại mãi sống đời “Xì Tin".
Bà đã mất, nhưng tình thương của bà vẫn còn mãi… Ký ức về bà luôn hiện hữu trong tâm trí, từ những câu chuyện bà kể, những bữa cơm đạm bạc nhưng chan chứa yêu thương, đến bàn tay gầy guộc nắm lấy tay ta ngày thơ bé. Khi bà không còn, nỗi nhớ càng trở nên da diết, day dứt khôn nguôi.
Những vần thơ dưới đây là nỗi lòng của những người cháu dành cho bà - sự tiếc thương, lòng biết ơn và cả những kỷ niệm không thể nào phai. Nếu bạn cũng đang nhớ bà, hãy đọc và cảm nhận, bởi đôi khi, những câu thơ có thể nói hộ lòng ta…

Ai làm nên cảnh bể dâu,Để Bà đi mãi tìm đâu bóng bà?Bà đi hiu quạnh cửa nhà,Giờ đây cháu nhớ lắm Bà… Bà ơi!
Một đời rơm rạ ruộng đồngNội đi chỉ tấm lưng còng mang theoCỏ vàng, nấm mộ buồn teoBuốt mưa đêm, rát nắng chiều nội ơi
Bao năm nuôi cháu mồ côiTiếng ru nội đẫm vành nôi cháu nằmTrên đầu nội mấy vòng tangNỗi nhà, nỗi nước thắt ngang cuộc đời
Cháu đi góc biển chân trờiTrong tim không cạn những lời nội ruNay về thăm nội vàng thuNén hương quặn cháy nghiêng mồ lệ rơi!
Nghe từ tiếng nội à ơiTừ trong mộ đất xé trời vang lên…
Quê ngoại có bà ngoại tôi,Làng nằm bên bờ sông cổ,Con sông cũng lắm ưu phiền,Ba năm ba lần đê vỡ.
Quê ngoại có nghề nấu kẹo,Kẹo mầm thơm suốt mùa đông,Bà tôi đã từng gồng gánh,Kẹo quê đi bán trăm miền.
Bà ơi, áo nâu sờn bạc,Bà ơi, cái nón gãy vành…Bên sông mẹ con đứng ngóng,Đò nan sóng vỗ đăm đăm…
Thôi đã khuất rồi, quê ngoại,Bà tôi một nấm mộ gầy,Quê ngoại thêm xa từ đấy,Mẹ tôi nước mắt vào trong.
Lạy trời, đường đất đừng trơn,Lạy trời, nắng thôi trút lửa,Cho mẹ về ngóng bên sông,Cho con bớt buồn quê ngoại.
Thương nội lắm cả đời tần tảo,Năm tháng dài cơm áo nuôi con,Đến nay sức khoẻ héo mòn,Chúng con kính cẩn lòng son gửi Người.
Khi còn trẻ nào tươi màu nắng,Chồng vắng nhà gánh nặng trọn mang,Lá xanh rụng trước lá vàng,Mất đi các bác tóc sang màu buồn.
Thêm lần nữa trời tuôn xối xả,Tin nhói lòng bố đã mất đi,Bà, con, mẹ nữa ngất vì,Núi non sụp đổ nào chi sánh bằng.
Giữa đêm tỏ vầng trăng tắt ngấm,Nuốt lệ sầu tim ngậm nỗi đau,Thế rồi bữa cháo bữa rau,Cả nhà vực dậy tuy màu tối đen.
Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng,Động viên mình khơi rạng cháu thơ,Ảnh ai ảm đạm bàn thờ,Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.
Bà tôi váy đụp áo thâm,Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng,Như con cò trắng ven sông,Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con,Đường làng mòn vẹt gót son,Ước mong con cháu vẹn tròn giấc mơ.Yêu bà từ thuở ấu thơ,Những ngày xưa ấy bây giờ đã qua,Khi Cha chinh chiến miền xa,Mẹ đi làm vắng ở nhà bà chăm,Cháu đi học lúc lên năm,Thương cháu bé bỏng đêm nằm bà ru…Giờ bà yên giấc ngàn thu,Hồn bà trong cõi phiêu du vô thường,Thắp dâng bà một nén hương,Mà lòng cháu cứ rưng rưng nhớ bà.
Đêm hè nằm ngắm trăng đầy,Vầng trăng cổ tích còn đây thuở nào.Chị Hằng, Chú Cuội trên cao,Lắng nghe Bà kể biết bao chuyện đời.
Tay bà quạt mát không rời,Cháu yêu, yêu nhất trên đời Bà thôi.Gió xưa bà quạt lâu rồi,Mãi trong ký ức không thôi nồng nàn.
Ầu ơ, khúc hát dân gian,Cái cò, cái vạc mênh mang sớm chiều.Tuổi thơ cháu nhớ rất nhiều,Làm sao kể hết bao điều bà ơi!
Thời gian rồi cũng dần trôi,Cháu yêu khôn lớn bà tôi đâu còn.Trưa hè những giấc no tròn,Gió tay bà quạt đâu còn nữa đâu.
Ai làm nên cảnh bể dâu,Để Bà đi mãi tìm đâu bóng bà?Bà đi hiu quạnh cửa nhà,Giờ đây cháu nhớ lắm Bà, Bà ơi!
Một chiều tàn thu đã chớm sang đôngDòng lệ nóng tuôn tràn trên đôi máĐau xót nghẹn ngào tim thắt từng cơnMái đầu xanh vươn vành khăn tang trắngAi nỡ đành lòng cướp mất ngoại đi..?..?
Ngoại ơi!
Ngoại ra đi khi lời ru còn dang dởGiấc ngủ đầu đời còn tiếng ngoại ầu ơ…..Cánh võng ngày thơ vẫn đung đưa từng nhịpMà bóng ngoại già xa khuất ngàn mây
Và giờ đây…
Con trưởng thành lớn lên cùng năm thángCon trở về bên mộ ngoại thân yêuDòng chữ trên bia nhoè vì mưa nắngNgoại vắng lâu rồi con ngỡ hôm quaPhút chạnh lòng nhớ thương người con khócNhưng mong ngoại mỉm cười từ thế giới bên kia….
Hai năm… Ngoại biệt cõi trầnCon về nhìn nấm mộ phần cỏ xanhDây trầu vẫn mướt… uốn quanhTìm hình bóng Ngoại mong manh dáng gầy!
Hai năm khoé mắt còn cayNgoại ra đi giữa một ngày nắng tươiMà sao nước mắt con rơiCâu kinh tiễn ngoại những lời xót xa!
Con về giỗ Ngoại tháng baHoa cau rụng ở hiên nhà lẻ loiKhay trầu khô quéo cùng vôiHai năm cũng đã lâu rồi… nằm im!
Con dâng lên thứ Ngoại thèmTrầu xanh, cau chín nỗi niềm rưng rưngDường như con thấy ngoại mừngChỉ là giao cảm ngập ngừng… Ngoại ơi!
Tiếng kinh lặng rớt bên thềmMột ngày tóc trắng không mềm nắng rơiBà nay như áng mây trờiBay sang ngã rẽ cuộc đời trầm luân
Từ đây rũ hết bụi trầnVà buông xuôi hết nợ nần bể dâuMiệng không còn thắm miếng trầuNếp nhăn rồi hóa đất nâu trên đồng
Đường dài bà xuống gặp ôngĐể buồn nhánh lá trầu không úa vàngRồi mai lúa chín mùa sangTìm đâu tiếng gạo trên sàng rơi nghiêng
Hương chanh còn tỏa ngoài hiênBóng cau vẫn gối đầu lên bức tườngHồng xiêm đã chín đầy vườnNgõ quen vẫn đợi chiều sương bà về
Vẫn đây bụi chuối, bờ treCon mương chảy khắp ngày hè đợi mưaBà không ra nữa xúc cuaBơ vơ cả chiếc rổ thưa góc nhà
Đơn sơ tấm áo nâu bàChiếc kim băng nhỏ cài qua vui buồnNắng mưa cổ bạc, vai sờnBà không mặc nữa cô đơn một chiều
Cuộc đời đã đủ chắt chiuMột lần nhắm mắt hồn theo gió ngàn
Trong đêm giấc mộng vừa sangThấy bà về giữa nhân gian mỉm cườiQuạt mo và tiếng à ơiLời ru có giọt buồn rơi âm thầm
Lưng còng gánh mỏi trăm nămBuông xuôi mặc khói hương trầm lặng bayBóng bà khuất cuối chân mâyMà hương bồ kết vẫn ngay hiên nhà.
Dưới đây là những câu thơ ngắn về bà, nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, giúp bạn thể hiện tình cảm của mình với người bà đáng kính:

1. Bàn tay bà nắm tay conDìu con khôn lớn vuông tròn yêu thương.
2. Bà là nắng ấm ban maiCho con khôn lớn tháng ngày bình yên.
3. Tóc bà bạc màu mưa gióNhưng tình yêu vẫn đỏ trong tim.
4. Lời ru theo gió bay xa,Mà sao con nhớ, chẳng nhòa tháng năm.
5. Cháu về ghé lại vườn xưa,Vẫn nghe giọng nói như vừa hôm qua.
6. Bếp lửa bà nhóm ngày thơ,Sưởi con ấm cả giấc mơ tuổi hồng.
7. Nhớ hoài dáng nhỏ hao gầy,Từng câu chuyện kể đong đầy tình thương.
8. Cả đời chẳng biết giận hờn,Chỉ lo cháu lớn, cháu khôn từng ngày.
9. Nắng chiều phủ bóng sân ga,Bà ngồi đan áo, hát ca dịu dàng.
10. Bàn tay gầy guộc dáng hao,Nâng niu cháu nhỏ, ngọt ngào lời ru.
11. Bà là ánh nắng chiều tà,Chiều con từ thuở lên ba đến giờ.
12. Bà cười nếp nhăn lại hằn,Mà trong ánh mắt vẫn tràn yêu thương.
Tình bà cháu luôn là một trong những tình cảm đẹp nhất, chứa đựng sự ấm áp, yêu thương và bao dung vô bờ bến. Ngay từ khi còn nhỏ, trẻ em cần được vun đắp những giá trị gia đình thông qua lời kể, bài hát và đặc biệt là những vần thơ đơn giản, dễ nhớ.
Những bài thơ về bà dành cho trẻ mầm non không chỉ giúp bé học cách bày tỏ tình cảm với bà mà còn nuôi dưỡng lòng hiếu thảo, biết ơn với người đã chăm sóc và yêu thương mình. Với lời thơ ngắn gọn, nhẹ nhàng, vần điệu êm ái, bé sẽ dễ dàng ghi nhớ và cảm nhận được sự gắn kết thiêng liêng này.
Dưới đây là chùm thơ hay về bà dành cho trẻ mầm non, giúp bé thể hiện tình yêu thương dành cho người bà kính yêu:

Thăm nhà bàBà đi vắngCó đàn gàChơi ngoài nắngCháu đứng ngắmĐàn gà conRồi gọi luônBập, bập, bậpChúng lật đậtChạy thật nhanhXúm vòng quanhKêu “chiếp chiếp”Gà mải miếtNhặt thóc vàngCháu nhẹ nhàngLùa vào mát.
Bé ơi mau thức dậyTập thể dục với bàHai bà cháu chúng taCùng sống vui sống khỏe.
Nghỉ hè bé được về quêĐược đi lên rẫy, được về tắm sôngThăm bà rồi lại thăm ôngThả diều câu cá sướng không gì bằngĐêm về bé ngắm ông trăngNghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưaBà rang đậu lạc thơm chưa?Mời ông, bà, bé say sưa chuyện trò.
Cứ giờ dạy cháu về nhàĂn xong nhớ lấy cho bà cái tămNhưng bà đó rụng hết răngCháu không lấy được cái tăm cho bàCháu đi rót nước bưng raChè thơm hương tỏa khắp nhà vui vui.
Chiều nay về nhà ngoạiQuả na mở mắt chàoBưởi đung đưa trái bóngỔi thơm lừng bờ ao
Trên giàn hoa đậu tímHương thiên lí ngọt ngàoNgoài vườn bông huệ trắngChim ríu ran cành cao
Ngoại như một ông tiênCháu vuốt chòm râu bạcNgồi bên ông cháu hát"Tùng rinh! Tùng rinh rinh"
Này chú gà nâuCãi nhau chi thếNày chị vịt bầuChớ gào ầm ĩ
Bà tớ ốm rồiCánh màn khép rũHãy yên lặng nàoCho bà tớ ngủ
Bàn tay nhỏ nhắnPhe phẩy quạt nanĐều đều ngọn gióRung rinh góc màn
Bà ơi hãy ngủCó cháu ngồi bênCăn nhà vắng vẻKhu vườn im lặng
Hương bưởi hương cauLẩn vào tay quạtCho bà nằm mátGiữa vòng gió thơm.
Bà ơi!Bà ơi! Cháu thích nghe bà,Kể câu chuyện cũ bên nhà đầu sân.Bà cười mắt sáng trong ngần,Tay bà nắm cháu bao lần yêu thương.
Bà là nắng sớm trên cao,Sưởi con ấm áp những ngày tuổi thơ.Bà là cổ tích, là mơ,Là bao câu hát ru bờ vai yêu!
Cháu yêu bà lắm bà ơi,Mỗi khi bà kể chuyện đời ngày xưa.Bà cười đôi mắt hiền hòa,Tay ôm cháu nhỏ như là nắng xuân.
Bà cho cháu cả mùa trăng,Đưa câu hát ngọt ru nằm mộng say.Cháu mong bà mãi nơi đây,Mãi luôn mạnh khỏe, mỗi ngày vui tươi.
Ngày thơ cháu có bà yêu,Bà ru cháu ngủ, bà chiều cháu ngoan.Bà đan áo ấm mùa sang,Bà dành cháu cả gian nan cuộc đời.
Giờ đây cháu lớn khôn rồi,Vẫn mong bà mãi sáng ngời như trăng.Bà ơi! Cháu nhớ vô cùng,Bà là cổ tích, là chung tuổi hồng.
Tình bà cháu là một thứ tình cảm thiêng liêng, gắn kết bởi những câu chuyện cổ tích bên bếp lửa, những lời ru ngọt ngào và vòng tay ấm áp. Bà không chỉ là người nâng niu, chăm sóc mà còn là cả một bầu trời yêu thương, luôn dõi theo từng bước chân của cháu. Dù thời gian trôi qua, dù mái tóc bà đã bạc, tình cảm ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim mỗi người.
Dưới đây là những câu thơ hay về tình bà cháu, giúp bạn cảm nhận sâu sắc hơn sự gắn bó, yêu thương giữa hai thế hệ, cũng như gửi gắm lòng biết ơn đến người bà kính yêu:

1. Lời ru theo gió đưa nôi,Bà ươm mầm nhỏ giữa đời bão giông.
2. Bà là cổ tích đời con,Là bao kỷ niệm mãi còn trong tim.
3. Lời ru theo gió đưa nôi,Bà ươm mầm nhỏ giữa đời bão giông.
4. Bà là cổ tích đời con,Là bao kỷ niệm mãi còn trong tim.
5. Bà ơi, cháu nhớ!
Bà ơi, cháu nhớ ngày xưa,Bàn tay nhăn nheo sớm trưa tảo tần.Bà ru cháu giấc ngủ lành,À ơi câu hát ngọt lành tuổi thơ.
Mùa đông bà đắp chăn mơ,Mùa hè quạt mát từng giờ, từng đêm.Cháu vui, bà cũng cười thêm,Cháu đau, bà xót, êm đềm vỗ về.
Bếp hồng bà nhóm đam mê,Củ khoai, bát cháo tràn trề tình thương.Những ngày mưa gió trên đường,Bà che áo mỏng, dặn đừng dầm sương.
Nay con khôn lớn muôn phương,Chỉ mong được nắm tay nhường ngày xưa.Nhớ hoài ánh mắt hiền hòa,Nhớ câu chuyện cũ bên nhà rêu phong.
6. Lời ru của bà
Bà ru cháu ngủ êm đềm,Lời ru như gió, bên thềm đung đưa.Bà kể chuyện cũ ngày xưa,Nào là cây bưởi, nào mưa ngoài đồng.
Tuổi thơ cháu cứ thong dong,Có bà che chở, ấm lòng biết bao.Tóc bà bạc tựa mây cao,Mà lòng vẫn ấm, ngọt ngào như xưa.
Giờ đây bà đã già nua,Lưng còng, mắt mỏi, chiều mưa chậm buồn.Bà ơi, cháu lớn từng hôm,Nhưng lòng vẫn nhớ những hôm quạt nồng.
Dù đi xa cách dòng sông,Cháu vẫn mong được nép lòng vào tay.Câu ru ngày ấy còn đây,Đưa con về với những ngày bình yên.
Tình bà cháu luôn là một trong những tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng nhất trong cuộc đời mỗi người. Những vần thơ về bà không chỉ giúp ta hoài niệm về những kỷ niệm ấm áp bên bà mà còn là cách để ta thể hiện lòng biết ơn và tình yêu sâu sắc. Hãy dành một chút thời gian để đọc, cảm nhận và chia sẻ những bài thơ ý nghĩa này, bởi đâu đó, có thể bà vẫn đang dõi theo và mỉm cười hạnh phúc. Thơ về bà không chỉ là những câu chữ mà còn là những thanh âm dịu dàng vang vọng trong trái tim mỗi chúng ta.
Link nội dung: https://itt.edu.vn/nhung-cau-tho-ngan-ve-ba-a28739.html