Ngồi lướt facebook, tràn ngập ảnh anh Sanji, lặng lẽ bấm like hết, chợt chạnh lòng.
Oda nói năm nay là năm của Sanji, nghĩ đến Kid, đến khi nào mới đến năm của Kid? Nghĩ đến Law, thèm nhìn Law trên manga.
Nhớ cả Heart P, cả Kid P. Tự hỏi Kid đang ở đâu trên Tân thế giới? Còn cánh tay của anh, sao lại để nơi đáng nhẽ là cánh tay ấy trống huơ trống hoác? Chắc chỉ có một mình mình đau lòng, rất có thể Kid nghĩ một tay ngầu lắm cơ. Killer, tại sao thuyền trưởng của anh lại dở hơi thế?
Nhưng rồi vẫn nhớ Kid nhất. Nhớ cồn cào….
Một vài dòng review cho Kid dù anh xuất hiện chẳng lấy gì làm nhiều.
Kid không như Law - thành phần đếch thèm quan tâm đến người ta nghĩ gì về mình, đếch thèm quan tâm bounty luôn, dù fan vui dập mặt vì bounty của anh tăng, Kid thích thể hiện, thể hiện mọi lúc mọi nơi, mọi hoàn cảnh địa điểm, mọi người từ trai gái già trẻ lớn bé. Không kể đồng minh kẻ thù, Kid đều thích khoe khoang thể hiện cho cả thế giới biết mình tuyệt đến đâu. Giống mỗi cái đặt quyền lợi mình lên đầu, không có giá đừng hòng anh ta hợp tác.
Kid không như Luffy - cái tên não cao su chả thích nghĩ, chả muốn nghĩ đến cái gì khác ngoài đồng đội và thịt, sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người, được tất cả những người cậu ta gặp yêu quý. Không, Kid độc ác, tàn bạo, thích soi mói chuyện người khác, đừng nói là giúp, toàn lo trừng phạt những kẻ chẳng liên quan đến anh, và đặc biệt đi đến đâu nạp kẻ thù lẫn antifan đến đấy. Giống mỗi hấp tấp và thích tranh phần ngầu nhất.
Kid không như Ace - người cool vật vã, tình cảm hết biết, sống không hề hối tiếc, luôn cười thật tươi và toả sáng, được yêu quý đến nỗi có trận Marine Ford. Kid cười như đấm vào mặt người ta, có khi dù anh bị bắt, bị giết, chắc chỉ có mỗi Kid Pirate đến cứu, đi đến đâu đập phá đến đấy như bị ngáo đá. À có giống, tính nóng như lửa và không thèm sợ bất cứ ai.
Kid không như Zoro - chăm chỉ lạnh lùng, phong cách các thứ đều ngầu lòi ra, hút fangirl lẫn fanboy vì skill siêu đẹp ảo diệu. Thế còn Kid, vì đâu mà bị ghét, thời trang mà chả có bố mẹ nào đồng ý con làm theo, trước Law bị quê không biết bao lần vì cái tội lanh cha lanh chanh. Giống ở cái biết theo đuổi ước mơ cao cả (dù ai chả biết anh phụ đếch được làm Vua Hải Tặc đâu) và cuồng sát khi bị nhạo báng.
Cái đm, sao anh xấu tính thế hả Kid? Cộng dồn chả xuất hiện nhiều đủ 3 chap, thế mà tính xấu cứ lồ lộ ra thế chứ.
Ồ phải, Kid là nhân vật phụ kia mà, anh xuất hiện không nhiều lại biến mất nhanh chóng, xấu tính không thể tả, ngoại hình dù có nổi bật thật, bounty dù có cao thật, nhưng đâu thể bằng rất nhiều rất nhiều nhân vật khác.
Kid, chỉ là một nhân vật mới có xíu đất diễn.
Vậy mà sao kể cả thế, anh vẫn nghiễm nhiên đứng trong top 20 bảng xếp hạng, nhổ cũng không đi? Siêu quá…
Cái gì cũng có lý do của nó, nhưng thôi, không nói đến ngoại hình, khả năng vân vân mây mây nữa. Lý do mỗi người mỗi khác. Tớ chỉ muốn nói những điều của riêng tớ mà thôi…
Lần đầu tiên nhìn thấy, không, lần đầu tiên tên Kid được nhắc đến trong One Piece là từ miệng Shakky.
Cô ấy không thích Kid và bounty của anh đứng đầu trong cả đống Tân Tinh cô nhắc đến. Không có gì ngạc nhiên khi Kid là người làm tớ tò mò và muốn nhìn thấy nhất.
Đến khi thấy Kid rồi, cao lớn, hung hãn, kỳ dị, không hẳn là đẹp trai, quanh người toả ra sự tự tin khó tả, tớ lập tức quyết định là tớ ác cảm với anh.
Những câu nói mỉa mai châm biếm, sự tự cao thái quá, skill lạ mắt, trận cãi nhau vớ vẩn của anh, màn song kiếm hợp bích không đầu không cuối với Law. Tớ xem, và quên đi…
Ấn tượng đầu chẳng mấy đẹp đẽ.
Kể cả cái hint thần thánh của KidLaw mãi về sau đọc lại manga mới biết, anh là một nhân vật ấn tượng, nhưng có lẽ vì những sự kiện mới mẻ và ấn tượng hơn nữa như những Siêu Tân Tinh (Law, tớ phát điên vì Law ngay từ giây đầu nhìn thấy anh), Long Tinh, Pacifista, Ace bị bắt, SH 4 phương 8 hướng, Impel Down, nữ hoàng hải tặc, Marie Ford - trận chiến hoành tráng nhất One Piece, cái chết của Ace và Râu Trắng.
Một Kid mờ nhạt hơn không ở lại quá lâu trong tớ, không ở lại cũng như tớ đã quên rất nhiều trong hệ thống nhân vật đồ sộ của One Piece.
Lần thứ hai xuất hiện là ở Tân Thế Giới, Kid đóng đinh một băng hải tặc cầu xin được trở về “Paradise”. Quá độc ác. Nhưng câu nói của anh lại làm tớ suy nghĩ thật nhiều. Người viết không dám tự tin trích dẫn ra đây, thứ nhất là do bản việt không phải bản gốc, thứ hai là nếu như lục google copy paste cũng được thôi, nhưng đã nhỡ nói “suy nghĩ thật nhiều”, làm vậy áy náy quá *cười*
Punk Hazard, một lần nữa Kid xuất hiện. Bất kỳ fan Law nào như tớ đều biết arc này Law toả sáng, anh ngầu, anh là main của arc. Kid nói vài câu, lập liên minh, một lần nữa biến mất. Tớ thấm những câu nói của anh, nhưng lại quên anh…
Thấy mình vô duyên dã man, hệt như dịch mà không xin per rồi quên luôn đó là truyện của người khác vậy *thở dài*
Trong quãng thời gian đó, vì yêu Law, cuồng Law, tớ mò fanfic, fanart, doujinshi, wiki, mò đến nát bét cả những trang thông tin việt luôn (vì vốn từ tiếng anh không đủ). Nhưng KidLaw là couple cuối cùng tớ mò đến, còn sau cả ZoLaw, SanLaw và AceLaw cơ.
Nhưng vừa thấy hai chữ LawxKid, nhớ lại Kid, nhớ lại hint của hai người, tớ ship luôn, không thèm nghĩ, chưa kịp đọc và xem hàng. Và khi đã nhớ được Kid là ai, đi thích Kid liền ngay và lập tức. Cả quá trình từ lúc nhìn thấy 2 chữ đó đến lúc thích Kid mất đúng 3 giây ==’
Sau đó thì thích KidLaw, đến tận bây giờ luôn.
Nghe như fan phong trào ấy.
Vì nó nhanh chóng gọn gàng như thế, tớ chưa bao giờ nghĩ tớ có thể yêu cặp này lâu lâu sau đó. Bây giờ vẫn tưởng tượng đến một ngày lửa hết than tàn, không còn bại đến liệt não, fandom giảm dần theo thời gian hay One Piece kết thúc, fangirl biến mất theo…
Sợ lắm!
Vậy nên, tớ chẳng quá đau khổ phẫn nộ vì sao char mình thích xuất hiện quá ít. Chỉ hơi buồn và hụt hẫng. Tất nhiên rồi, đã là fan ai chẳng muốn nhìn thấy thần tượng mình. Và vì Kid là nhân vật ảo, quyền sinh sát nằm trong tay Oda, càng lo một ngày Oda ngứa bút… Sợ một ngày không còn cái gì để chờ và trông mong nữa.
Tớ nhớ đến Ace. Anh đã chết, không bao giờ còn có thể nhìn thấy anh xuất hiện nữa. Không bao giờ…
Nhưng Kid vẫn đâu đó trong Tân Thế Giới, anh vẫn đang sống, dù mất 1 cánh tay và thêm vài vết sẹo, điều quan trọng là anh vẫn sống, vẫn ngầu như thế, vẫn tiếp tục theo đuổi giấc mơ khát vọng của mình.
Chờ đợi không đáng sợ, không biết phải chờ đến khi nào cũng không hẫng hụt bằng không có gì để chờ.
À thì, chờ đợi là hạnh phúc cơ mà *lại cười*
Yêu Kid rồi, lục lại tất tần tật những gì liên quan đến anh. Vậy đấy, tình cảm mình nó bất ổn và ba phải khủng khiếp thế đấy.
Ấn tượng đầu về anh cực khủng, về phong cách băng anh cũng cực đậm, nhưng anh xuất hiện quá quá quá quá ít và lặn mất tăm như thợ lặn, chả có gì gợi lại đến anh, hồi đó lại ghét anh như vậy, quên là điều dễ hiểu mà.
Nhưng áy náy lắm luôn ấy, vì đã quên biến anh như hạt bụi. Thậm chí đếch biết Killer là thằng quái quỷ nào, đừng nói Wire hay Heat, càng không nói tàu và ký hiệu hải tặc ra sao xấu xí thế nào. *cào tường*
Ai mà ngờ được giờ thích Eustass “Captain” Kid thế này chứ ?
Buồn cười.
Link nội dung: https://itt.edu.vn/anh-sanji-ngau-loi-a2873.html