Thanh Thảo từng nhận định về Tế Hanh: "Ngay từ buổi đầu Thơ Mới, thơ ông đã tỏa sáng bởi vẻ mộc mạc chân thành, trong trẻo giản dị như dòng sông quê". Giữa những cái tên lừng lẫy của phong trào Thơ Mới, Tế Hanh hiện lên như một gương mặt bình dị mà sâu lắng - không cuồng nhiệt như Xuân Diệu, không kỳ dị như Hàn Mặc Tử, không quê mùa như Nguyễn Bính, cũng không sầu thiên cổ như Huy Cận.
Thế nhưng, hồn thơ Tế Hanh vẫn luôn đọng lại trong lòng độc giả bởi chất giọng hồn nhiên, trong trẻo hiếm có. Quê hương chính là nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác của ông, và bài thơ cùng tên chính là viên ngọc sáng giá nhất.
Hoài Thanh từng viết: "Tế Hanh là người tinh lắm. Ông đã ghi được đôi nét thần tình về cảnh sinh hoạt chốn quê hương". Điều đó thể hiện rõ qua hai câu mở đầu đầy ám ảnh:
"Làng tôi vốn làm nghề chài lưới/Nước bao vây cách biển nửa ngày sông"
Chỉ bằng vài nét phác thảo, Tế Hanh đã vẽ nên bức tranh làng chài với đầy đủ hồn cốt - nơi "nước bao vây" như cù lao nhỏ, nơi con người vật lộn với sóng gió đại dương.
Đặc biệt nhất là hình ảnh đoàn thuyền ra khơi:
"Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã/Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang"
Những động từ mạnh "hăng", "phăng", "vượt" cùng hình ảnh so sánh độc đáo đã khắc họa khí thế lao động hăng say của ngư dân. Và đâu đó, ta thấy cả tâm hồn phóng khoáng của chính tác giả.
Nhưng có lẽ, hình ảnh ám ảnh nhất chính là:
"Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng"
Một sự so sánh đầy sáng tạo, biến vật vô tri thành linh hồn của quê hương. Cánh buồm ấy không chỉ đón gió mà còn chở cả nỗi nhớ, niềm thương của những người ở lại.
Kết thúc bài thơ là nỗi nhớ quê da diết:
"Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá"
Một câu thơ giản dị mà chứa đựng cả tấm lòng thiết tha với quê hương. Qua nghệ thuật sử dụng ngôn từ điêu luyện, Tế Hanh đã tạo nên một kiệt tác bất hủ về tình yêu quê hương đất nước.
Link nội dung: https://itt.edu.vn/phan-tich-tac-pham-que-huong-a26417.html