
Yêu mẹ
Mẹ đi làmTừ sáng sớmDậy thổi cơmMua thịt cá
Em kề máĐược mẹ thơmƠi mẹ ơiYêu mẹ lắm!
Nguyễn Bao
Bé hỏi
Lời ru có tự bao giờ Cho cái ngủ những giấc mơ dịu hiền Ai qua cái xứ thần tiên Có nghe cổ tích gọi miền tuổi thơ? Mây trời có tự bao giờ Mà tóc bà cứ bạc phơ mỗi ngày? Phải chăng bà có đôi tay Dành riêng cho bé những ngày ấu thơ?
Nguyễn Lãm Thắng
Mẹ của em
Có miếng ngọt miếng ngonMẹ dành cho con hếtĐắng cay chỉ mẹ biếtngọt lành chỉ mẹ hay
Mẹ bếp lửa mỗi ngàySưởi ấm con đông tốiMẹ là quạt mát rượiĐuổi cái nóng mùa hè
Mẹ lo đứng lo ngồiKhi con đau, con ốmMẹ như mặt trời sớmHôn giấc ngủ của con.
Hoàng Thị Minh Khanh
Quãng đường xa títĐầy ắp cơn mưaLối về trơn quáMẹ ơi! Về chưa
Chợ chiều đã vãnGánh gồng lo toanÁo mưa mỏng mảnhThấm cơn mưa tràn
Giơ tay con đónMẹ về dưới mưaCon khều bếp lửa Đốt cơn gió lùa
Bữa cơm nấu vộiBát canh nấu rauChờ ba về nữaNiềm vui quây quần
Thỏ thẻ
Hôm nào ông có kháchĐể cháu đun nước choNhưng cái siêu nó toCháu nhờ ông xách nhé!
Cháu ra sân rút rạÔng phải ôm vào cơNgọn lửa nó bùng toCháu nhờ ông dập bớt.
Khói nó chui ra bếpÔng thổi hết khói điÔng cười xoà: “Thế thìLấy ai ngồi tiếp khách?”.
Hoàng Tá
Nghỉ hè bé lại thăm quêĐược đi lên rẫy, được về tắm sông
Thăm bà, rồi lại thăm ôngThả diều, câu cá… sướng không chi bằng
Đêm về ngồi ngắm ông trăngNghe ông kể chuyện chị Hằng ngày xưa
Bà rang đậu lạc thơm chưaMời ông bà, bé say sưa chuyện trò.
Nguyễn Lãm Thắng

Quà của bố
Bố em là bộ độiỞ tận vùng đảo xaChưa lần nào về phépMà luôn luôn có quà
Bố gửi nghìn cái nhớGửi cả nghìn cái thươngBố gửi nghìn lời chúcGửi cả nghìn cái hôn
Bố cho quà nhiều thếVì biết em rất ngoanVì em luôn giúp bốTay súng luôn vững vàng.
Phạm Đình Ân
Giữa vòng gió thơm
Này chú gà nâuCãi nhau chi thếNày chị vịt bầuChớ gào ầm ĩ
Bà tớ ốm rồiCánh màn khép rũHãy yên lặng nàoCho bà tớ ngủ
Bàn tay nhỏ nhắnPhe phẩy quạt nanĐều đều ngọn gióRung rinh góc màn
Bà ơi hãy ngủCó cháu ngồi bênCăn nhà vắng vẻKhu vườn im lặng
Hương bưởi hương cauLẩn vào tay quạtCho bà nằm mátGiữa vòng gió thơm.
Quang Huy
Bàn tay mẹ
Bàn tay mẹBế chúng conBàn tay mẹChăm chúng con
Cơm con ănTay mẹ nấuNước con uốngTay mẹ đun
Trời nóng bứcGió từ tay mẹCon ngủ ngonTrời giá rétCũng từ tay mẹỦ ấm con
Bàn tay mẹVì chúng conTừ tay mẹCon lớn khôn
Tạ Hữu Yên
Cây ngô
Cây ngô là mẹBắp ngô là conThân mẹ gầy còmThân con béo chắcMỗi cây mấy bắpHạt căng mẩy trònDồn sức nuôi conMẹ đâu có tiếcTất cả vì conCon ơi có biết.
Nguyễn Bá Đan
BÀ KỂ CHUYỆN
Bố cặm cụi viết truyệnViết cả đêm cả ngàyCho trăm nghìn người đọcChắc là nhiều truyện hay.
Con muốn nghe bố kểSao bố cười cho qua?Sao những lúc bố kểNghe không hay bằng bà?
- Con ơi, dễ hiểu thôiVì bà sinh ra bốSo với kho chuyện bàNghìn trang còn bé nhỏ.
Như sắng sớm, trăng chiềuChuyện bà hồn nhiên đếnNhư từ nguồn xa xưaDòng sông đi gặp biển.
Bố mong viết thế nàoHay như bà kể chuyện.
Trần Lê Văn
Mẹ ốm
Mọi hôm mẹ thích vui chơiHôm nay mẹ chẳng nói cười được đâuLá trầu khô giữa cơi trầuTruyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nayCánh màn khép lỏng cả ngàyRuộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưaNắng mưa từ những ngày xưaLặn trong đời mẹ đến giờ chưa tanKhắp người đau buốt, nóng ranMẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thămNgười cho trứng, người cho camVà anh bác sĩ đã mang thuốc vàoSáng nay trời đổ mưa ràoNắng trong trái chín ngọt ngào bay hươngCả đời đi gió đi sươngBây giờ mẹ lại lần giường tập điMẹ vui, con có quản gìNgâm thơ, kể chuyện rồi thì múa caRồi con diễn kịch giữa nhàMột mình con sắm cả ba vai chèoVì con mẹ khổ đủ điềuQuanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhănCon mong mẹ khoẻ dần dầnNgày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ sayRồi ra đọc sách, cấy càyMẹ là đất nước, tháng ngày của con...
Trần Đăng Khoa
Con yêu mẹ
- Con yêu mẹ bằng ông trờiRộng lắm không bao giờ hết.
- Thế thì làm sao con biếtLà trời ở những đâu đâuTrời rất rộng lại rất caoMẹ mong, bao giờ con tới!
- Con yêu mẹ bằng Hà NộiĐể nhớ mẹ con tìm điTừ phố này đến phố kiaCon sẽ gặp ngay được mẹ.
- Hà Nội còn là rộng quáCác đường như nhện giăng tơNào những phố này phố kiaGặp mẹ làm sao gặp hết!
- Con yêu mẹ bằng trường họcSuốt ngày con ở đấy thôiLúc con học, lúc con chơiLà con cũng đều có mẹ.
- Nhưng tối con về nhà ngủThế là con lại xa trườngCòn mẹ ở lại một mìnhThì mẹ nhớ con lắm đấy.
Tính mẹ cứ là hay nhớLúc nào cũng muốn bên conNếu có cái gì gần hơnCon yêu mẹ bằng cái đó.
- À mẹ ơi có con dếLuôn trong bao diêm con đâyMở ra là con thấy ngayCon yêu mẹ bằng con dế.
Xuân Quỳnh
Quạt cho bà ngủ
Ơi chích choè ơiChim đừng hót nữaBà em ốm rồiLặng cho bà ngủ
Bàn tay bé nhỏVẫy quạt thật đềuNgấn nắng thiu thiuĐậu trên tường trắng
Căn nhà đã vắngCốc chén lặng imĐôi mắt lim dimNgủ ngon bà nhé
Hoa xoan, hoa khếChín lặng trong vườnBa mơ tay cháuQuạt đầy hương thơm
Thạch Quỳ
Làm anh
Làm anh khó đấyPhải đâu chyện đùaVới em gái béPhải “người lớn” cơ.Khi em bé khócAnh phải dỗ dànhNếu em bé ngãAnh nâng dịu dàngMẹ cho quà bánhChia em phần hơnCó đồ chơi đẹpCũng nhường em luônLàm anh thật khóNhưng mà thật vuiAi yêu em béThì làm được thôi
Phan Thị Thanh Nhàn
Tú Mỡ
Thân Thị Hoàng Oanh @ 10:27 18/10/2022 Số lượt xem: 5418
Link nội dung: https://itt.edu.vn/bai-tho-ve-tinh-cam-gia-dinh-lop-2-a23523.html