Chào các bạn,
Có lẽ điều tồi tệ nhất trong các tôn giáo là xì xụp lạy các thần linh. Thiên hạ cho rằng đó là tôn kính, kính trọng, kính sợ thần linh. Mình cho rằng đó là dối trá và ngu dốt, vì nó giúp người ta sống tham sân si.
Chúng ta quỳ lạy thần linh y như các vị là một thế giới khác, một loại thần (khác với người), là những giống sinh linh nhiều quyền năng, nhiều tài năng, nhiều năng lực mà loài người hoàn toàn không có. Mình xì xụp lạy thần linh để tự nhận là mình phàm phu, tội lỗi, chẳng có năng lực gì - vậy thì mình cứ sống phàm phu tham sân si kiểu người của mình, và mọi thứ khác thì mong các thần linh giúp đỡ.
Đó là lý luận của mọi người trên thế giới: Tôi không phải Chúa, không phải Phật, không phải Thánh… Tôi sống kiểu người của “tôi”, để các vị Thánh sống kiểu Thánh.
Và cứ như thế mà con người có đầy đủ lý do để xì xụp lạy và tiếp tục sống tham lam, ngu dốt cho đến chết.
Các bạn, bạn chẳng cần phải lạy nếu bạn không cảm thấy cần lạy. Bạn có Phật tính tức là ngang hàng trong căn bản với các vị Phật, là bạn bình đẳng với các vị Phật. Và chẳng Phật nào muốn ai lạy. Mọi vị Phật chỉ muốn mọi người thành Phật tròn đầy viên mãn.
Các bạn là con Thượng đế với Thánh linh trong lòng. Các bạn là bạn của Chúa vì Chúa Giêsu nói như thế. Các bạn chẳng cần lạy và Chúa chẳng cần bạn lạy. Chúa muốn bạn sống như Chúa Giêsu đã sống, sống như một Con Chúa đang đi trên mặt đất này.
Chẳng ai cần bạn xì xụp lạy và muốn bạn xì xụp lạy - và có lẽ bạn cũng chẳng muốn ai lạy bạn. Thế giới và vũ trụ này chẳng ai muốn ai lạy mình. Lạy chỉ là cái cớ được sáng tạo ra để cho loài người tự chấp nhận mình ngu dốt hèn kém và chỉ có thể sống tham sân si giành giật, chẳng thể sống như Thánh được.
Nhưng, chúng ta là Thánh. Chúng ta có Phật tính trong ta từ nguyên thủy. Chúng ta là con Thượng đế với Thánh linh Thượng đế trong ta từ nguyên thủy.
Chỉ một điều là chúng ta có chấp nhận bản tính tinh tuyền của mình để mà sống như thế không. Giống như hoàng tử được dẫn đi chạy nạn thời mới sinh ra, bây giờ sống lang thang vô gia đình nơi chợ búa. Được một vị cựu đại thần của cha mình gặp lại và báo tin mình là hoàng tử, phải tìm cách cứu vãn cơ đồ đã mất vào tay nghịch tặc. Mình tỉnh thức nhận trách nhiệm hay là lắc đầu nguầy nguậy: “Thôi, tui là tên ăn trộm vặt ở chợ này. Tui chỉ có thể làm vậy”?
Các bạn, mọi người đều là “học” đủ thứ - kinh sách, lễ bái, triết lý, thần học - và làm đủ thứ, và họ đã chẳng đi đến đâu cả, cũng chỉ là sống tham sân si cho đến chết, như cả thế giới.
Bạn muốn “học” và “hành” kiểu đó, hay quyết định tức thì: “Mình là Phật đang thành có Phật tính trong người, mình phải sống như một vị Phật”, hay “Mình là con Chúa với Thánh linh trong mình. Mình phải sống như là Chúa Giêsu đã sống”?
Sátna thành Phật. Bạn có muốn dứt khoát sống như thế không? Hay chỉ muốn lảm nhảm “học làm người” cả đời, như tỉ người khác đã và sẽ tiếp tục làm?
Chúc các bạn sống như Chúa Phật.
Mến,
Hoành
© copyright 2020 Trần Đình Hoành Permitted for non-commercial use www.dotchuoinon.com