Câu hỏi đơn giản, có lẽ câu trả lời phức tạp. Tại sao hoạt hình 3D, vốn là tiêu chuẩn ở Mỹ và các quốc gia khác, lại không phát triển mạnh mẽ như ở Nhật Bản? Hầu hết anime 3D mà tôi đã xem đều không được đón nhận (Berserk 2016, vì lý do chính đáng), chỉ dành cho khoa học viễn tưởng/"vật thể tĩnh" (rất nhiều chương trình mecha, phương tiện trong Black Lagoon/Initial D) hoặc bị vứt trên Netflix (Ajin, Levius). Bộ phim Lupin mới có tiếng vang tích cực, và mọi người đang ca ngợi Beastars, nhưng ngoài ra, dường như có một sự kỳ thị gắn liền với nó. Tại sao lại như vậy?
Tôi có thể đưa ra một vài lý do. Một trong số đó đơn giản là sự bảo thủ, rằng hoạt hình 3D không phải là "thật" và không nên được coi là như vậy. Ba thập kỷ hoặc hơn sự hiện diện văn hóa ở đây sẽ thay đổi điều đó, nhưng tôi có thể thấy rất nhiều studio Nhật Bản không chịu nhượng bộ hoặc chỉ coi đó là một biện pháp tiết kiệm chi phí. Tôi đã thấy lập luận đó ở đây, rằng các studio sử dụng anime 3D như một biện pháp tiết kiệm chi phí vì bạn không phải vẽ lại các khung hình. Điều này đến lượt nó đã giúp hình thành một sự kỳ thị trong những người hâm mộ anime.
Cái còn lại, tôi nghĩ, là không có nhiều đạo diễn có kỹ năng về hoạt hình 3D như họ làm với 2D. Hoạt hình 3D đòi hỏi một bộ kỹ năng hoàn toàn khác; nhiều kỹ năng có thể chuyển đổi, nhưng nó cũng có nghĩa là phải tìm hiểu thêm về các chương trình riêng lẻ so với hoạt hình cel, đầu tư nhiều hơn vào kỹ năng máy tính và thuê người mẫu 3D. Nhưng tôi không chắc chắn lắm về điều đó, vì chúng ta đã thấy các đoạn cắt cảnh 3D trong trò chơi điện tử trong nhiều năm từ các công ty Nhật Bản, nhiều trong số đó là tuyệt vời.
Mọi người nghĩ gì?
Link nội dung: https://itt.edu.vn/index.php/anh-3d-anime-a35616.html