Carl Jung đã chỉ trích và khen ngợi Nietzsche rất gay gắt. Những lời chỉ trích của ông sắc bén như sự ủng hộ của ông đối với một số ý tưởng của nhà triết học búa. Trong cuộc thảo luận này, chúng ta sẽ đối chiếu hai điểm dường như xa vời: lý tưởng tạo ra một con người vượt trội, do Nietzsche đề xuất, hoặc sự chấp nhận đầy đủ bản thân, do Jung đề xuất.
Quan điểm của Nietzsche: Siêu nhân (Übermensch) và Sự chết của Cái Tôi Cũ
Friedrich Nietzsche, thông qua tác phẩm Zarathustra của mình, trình bày sự biến đổi của con người thành Übermensch, siêu nhân. Để đạt được điều này, cá nhân phải phá hủy cái tôi trước đây của họ, bỏ lại những lý tưởng lỗi thời và những cấu trúc tư duy hạn chế. Nietzsche tuyên bố:
"Tôi yêu người sống để biết, và người muốn biết để một ngày siêu nhân có thể sống. Và theo cách này, anh ta mong muốn cái chết của chính mình."
Với những lời này, nhà triết học thúc giục chúng ta chấp nhận tính phù du của bản sắc của mình và chấp nhận rằng chỉ thông qua sự hy sinh của cái tôi cũ, chúng ta mới có thể đạt đến một trạng thái tồn tại cao hơn.
Phản hồi của Jung: Nhu cầu về Ý thức và Sự chấp nhận
Carl Jung, khi phân tích tư tưởng của Nietzsche, đã đưa ra một sắc thái cơ bản: không có ý thức, không có sự thay đổi thực sự. Ảo tưởng là một phần không thể tránh khỏi của sự trưởng thành, nhưng chỉ bằng cách tháo dỡ nó thông qua sự hiểu biết sâu sắc về bản thân, chúng ta mới có thể phát triển. Jung giải thích rằng Untergang, sự suy tàn của cái tôi cũ, là sự sụp đổ của tất cả những ảo tưởng của chúng ta về bản thân.
Theo Jung, quá trình phân rã bên trong này không chỉ đưa chúng ta đến gần hơn với lý tưởng của Nietzsche mà còn là điều kiện cần thiết cho sự cá nhân hóa—quá trình tích hợp tất cả các khía cạnh trong tâm lý của chúng ta, bao gồm cả những bóng tối của chúng ta.
Chấp nhận Thực tế của Chúng ta để Thay đổi
Jung lập luận rằng sự tự chấp nhận thực sự chỉ xảy ra khi chúng ta chấp nhận thực tế như nó vốn có. Nhiều lần, việc từ chối một số khía cạnh trong tính cách của chúng ta sẽ ngăn cản chúng ta thay đổi. Jung nói:
"Chúng ta không muốn là chính mình vì chúng ta không thể chịu đựng được bản thân. Đó là lý do tại sao chúng ta không bao giờ tiến bộ. Chúng ta vẫn như cũ vì chúng ta không chấp nhận điều duy nhất có thể là một lực lượng đủ để thúc đẩy chúng ta hướng tới sự thay đổi."
Chấp nhận thực tế của chúng ta có nghĩa là nhìn nhận bản thân mà không có sự bóp méo hoặc hy vọng sai lầm, nhận ra những hạn chế và bóng tối của chúng ta. Nó không phải là về sự cam chịu mà là về việc hiểu rằng chỉ từ sự thật, chúng ta mới có thể xây dựng một bản sắc mạnh mẽ hơn.
Cây cầu đến Sự biến đổi
Nietzsche và Jung đồng ý rằng sự thay đổi đích thực đòi hỏi sự can đảm. Không đủ để hiểu quá trình biến đổi; chúng ta phải trải qua nó. Nietzsche tượng trưng cho điều này bằng hình ảnh vượt qua cây cầu—một hành động ngụ ý việc bỏ lại quá khứ và đón nhận tương lai với tất cả những gì nó mang lại.
Chấp nhận thực tế và bóng tối của chúng ta không phải là lời mời đến sự tuân thủ mà là bước đầu tiên hướng tới sự thay đổi. Chỉ bằng cách thừa nhận những gì chúng ta có, với tất cả những mâu thuẫn, ánh sáng và bóng tối của chúng ta, chúng ta mới có thể thực hiện bước nhảy vọt hướng tới một sự tồn tại đầy đủ và có ý thức hơn—điều gì đó tương tự như Siêu nhân của Nietzsche.
Tôi đang nghiên cứu toàn bộ tác phẩm của Carl Gustav Jung và chia sẻ những điều hay nhất trong quá trình học tập của mình trên Substack của tôi. Nếu bạn muốn ủng hộ tôi và không bỏ lỡ những bài đăng như bài này, hãy theo dõi tôi trên Substack của tôi:
https://jungianalchemist.substack.com/
Link nội dung: https://itt.edu.vn/index.php/viet-ban-luan-ve-ban-than-a31267.html