Well-nessChẳng ai quy định một chuyến đi xa nhà dài bao lâu

6 tháng ở Châu Âu

Tháng 8 năm 2017. Tôi lên đường đi Châu Âu. “Châu Âu cơ đấy!” Đó đã là tất cả những gì tôi đã mơ ước trong suốt những năm tháng trung học. Tôi vẫn nhớ đôi mắt sáng như những vì sao của tôi vào ngày tôi nhận được học bổng.

Tuy vậy, tôi đã khóc rất nhiều trên chuyến bay dài đầu tiên ấy. Gác lại những háo hức, tôi sẽ sống thế nào khi không có gia đình bên cạnh? Tôi sẽ buồn lắm đúng không? Tôi sẽ không gặp người xấu chứ?

Máy bay đáp xuống sân bay Schiphol. Tất cả những gì tôi nhớ về ngày hôm đó là tôi - với 3 va-li hành lý - đã lên nhầm chuyến tàu 2 lần, tự kéo đồ đi bộ 5km, và bằng một cách nào đó, tôi vẫn về được đến Den Haag bình yên vô sự.

Trong cuộc đời ai cũng có những bước ngoặt. Và Hà Lan là bước ngoặt lớn của tôi. Đất nước này đã cho tôi nhận ra bản thân là người lấy động lực từ áp lực, đam mê với những thử thách và cơ hội để phát triển.

Tôi đã dành phần lớn thời gian đi dạo một mình trên những con đường hoặc ngẫu hứng lên những chuyến tàu điện đi dọc thành phố trong 6 tháng ở Châu Âu. Trái ngược hẳn với sự nhộn nhịp và vội vã ở Hà Nội, Den Haag chậm rãi và bình yên. Cuộc sống nơi đây như một thước phim tuyệt đẹp được tua chậm. Rồi tôi cũng đi học, đi làm, đi khám phá những vùng đất, những nền văn hoá mới xung quanh mình.

Mọi thứ hoàn hảo đến thế, duy chỉ có trong lòng tôi từ sớm đã có một cảm xúc không tên hối thúc tôi trở về. Giống như khi mặc một chiếc váy đẹp nhưng tôi luôn có cảm giác chiếc váy ấy không dành cho mình.

Sau này nhìn lại, chính sự yên bình và chậm rãi đó đã một phần khiến tôi nói lời tạm biệt với Châu Âu. Một môi trường sống nhanh hơn, gấp hơn, nhiều áp lực hơn mới là nơi thực sự giúp tôi trưởng thành hơn và tiến gần hơn đến với những ước mơ tôi có. Chính vì vậy nên tôi đã suy nghĩ về việc lựa chọn một vùng đất khác.

Vào một ngày mùa thu nắng đẹp, tôi đã gọi điện cho bố và “mạnh dạn" nói rằng “con nghĩ rằng Châu Âu thực sự không dành cho mình." Tôi đã nghĩ rằng bố tôi sẽ trách tôi, rằng tôi yếu đuối và đó chỉ là quyết định bột phát nhất thời, nhưng không, ông đã nhẹ nhàng nói rằng:

- Không sao đâu con. Tuổi trẻ mà, con cứ về rồi mình làm lại.

Chưa bao giờ tôi nói chuyện với bố nhiều như ngày hôm đó.

Năm ấy tôi 17 tuổi, mọi người có thể nghĩ quyết định của tôi quá vội vã và thiếu chín chắn. Phải nói là, Châu Âu đã cho tôi những “lần đầu tiên" đáng quý: Lần đầu đi làm tại nhà hàng, lần đầu nhìn thấy tuyết, lần đầu đi xe buýt sang Paris, lần đầu trở thành gia đình của những người xa lạ,... Có nhiều ngày tôi vẫn nhớ về vùng đất ấy nhưng chắc chắn, tôi chưa và sẽ không bao giờ hối hận với quyết định của mình.

Link nội dung: https://itt.edu.vn/index.php/cap-xa-nha-ngan-a31225.html