daylalinh

Hôm nay là một ngày buồn. Không chỉ đối với người dân Paris hay người dân Pháp, mà với hàng triệu trái tim khắp nơi trên thế giới đang thổn thức vì cái chết của 160 người vô tội chỉ mười tháng sau vụ khủng bố toà soạn Charlie Hebdo. Cả hai đều diễn ra ở Kinh đô Ánh sáng.

Mình sống ở French House, nhà tiếng Pháp ở Oberlin. Cách mình hai phòng bên trái là một chị trợ giảng đến từ Paris, phía tầng trên là một anh khác cũng đến từ Paris, và phía bên phải mình là thầy tiếng Pháp ở cùng vợ con trong căn nhà này. Học tiếng Pháp, ngày nào cũng nghêu ngao mấy bài tiếng Pháp khi đi tắm, ngày nào cũng nói chuyện cười đùa với những con người đến từ đất nước ấy, và bao nhiêu bạn bè, người quen của mình vẫn đang ở đó, thực sự vụ khủng bố này có ảnh hưởng tới mình trên phương diện cá nhân.

Chiếm trọn trang nhất tờ New York Times hôm nay là tin tức về nó; CNN, The Atlantic, BBC, hay cả VnExpress, khắp nơi đều coi vụ khủng bố là tâm điểm. Cái chết của 160 người và cơn ác mộng của Paris đang là tâm điểm của sự chú ý và những lời cầu nguyện. Hashtag #PrayforParis tràn ngập các trang mạng xã hội, và bức ảnh tháp Eiffel hoà vào biểu tượng hoà bình được chia sẻ rộng rãi.

12250158_960896547314753_3669598838134249624_n

Bên cạnh những lời cầu nguyện chân thành, những con tim mong ngóng cập nhật của người thân đang ở nơi khủng bố, lại là những con người lạnh lùng cười trên nỗi đau của người khác hoặc tranh thủ sự kiện này để hoà theo trào lưu.

Một người quen trên Facebook của mình post ảnh Pray for Paris kèm theo caption: “60 ông thọt :v 100 ông nữa làm con tin :v update:100 con tin chết hết cmnr.”

Một bạn khác post ảnh tự sướng xinh đẹp của mình trước tháp Eiffel cách đây không lâu, với hashtag #PrayforParis. Ở dưới có bạn comment: “Uầy ảnh này xinh thế?”

Một vài bạn khác đang sống sờ sờ ở Việt Nam lại vẫn sử dụng chức năng “đánh dấu mình đã an toàn” của Facebook, mặc dù chức năng giàu ý nghĩa này chỉ để cho những người đang trong vòng nguy hiểm có thể báo hiệu tới người thân của mình rằng mình vẫn ổn để họ được yên tâm.

Mình tự hỏi không biết trong số những người nói/viết Pray for Paris, có bao nhiêu người thực sự quan tâm đến ý nghĩa của nó, hay chỉ post lên để thể hiện mình vẫn đang theo thời cuộc và mình cũng là người có lòng nhân ái? Bạn post ảnh Pray for Paris làm gì khi mà những dòng bạn viết không có một tí tẹo nào sự thương xót hay sự tôn trọng dành cho những người đã mất? Với cái ảnh tự sướng kia thì mình nói thật, nhìn vào chỉ thấy bạn khoe bạn đã đến Paris và bạn xinh đẹp, còn lại cái caption nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Còn với những bạn vô can nhưng vẫn dùng chức năng kia, thì mong bạn dừng lại để nó được mang đúng ý nghĩa của nó, và truyền tải thông tin quan trọng tới những người đang thực sự mong ngóng từng giờ ngoài kia.

Pray là cầu nguyện. Cầu nguyện là khi bạn chắp hai tay phía trước, nhắm mắt lại để tâm an, rồi nói những lời ước tốt đẹp cho những gì bạn trân quí. Xin đừng biến nó từ một hành động đẹp trở thành một từ sáo rỗng. Xin đừng dựa vào nỗi đau của người khác để khoe khoang, để chứng tỏ bản thân rồi biến mình thành người bất kính. Nếu không nói được điều gì chân thành, xin hãy giữ im lặng. Nếu không san sẻ được nỗi đau với người khác, xin đừng cười cợt lên vết thương của họ.

Phản ứng của nhiều người trong vụ thảm sát này cũng nhắc mình nhớ tới vụ khủng bố toà soạn Charlie Hebdo ở Paris hồi tháng một, hay việc Mỹ hợp pháp hoá hôn nhân đồng tính mùa hè này. Mình nhớ đọc ở đâu đó, có bạn viết status với hashtag #JesuisCharlie, nhưng ở dưới lại comment là “thôi chết bớt đi cũng được, mấy năm nữa đông quá lại chả có đất sống,” đại loại thế. Hay vô số bạn để ảnh màu cầu vồng, đại diện cho màu cờ của người đồng tính để ủng hộ đạo luật mới của Mỹ, nhưng khi có người hỏi cái này có ý nghĩa gì, thì câu trả lời của bạn ý là “thấy hay thì để.”

Thôi chuyện này có nói thì vô cùng, nên quay lại chuyện khủng bố ở Paris vậy.

  1. Tất cả các báo lớn đều chưa đưa ra thông tin chính thức ai đứng đằng sau vụ khủng bố này. Mặc dù có một số dữ kiện khi xâu chuỗi lại thì gợi ý khả năng là Isis, nhưng trước khi có thông báo gì, đừng vội vàng kết tội. Mà nhiều bạn không chỉ chửi Isis, mà còn nguyền rủa hàng ngàn người vừa di cư đến châu Âu từ Syria. Mong các bạn nhớ rằng, ở đất nước của họ, chiến tranh, khủng bố và chết chóc liên miên nên họ mới phải chọn con đường cuối cùng là lênh đênh trên biển, trôi dạt tha hương. Đừng vì một chuyện chưa rõ đầu đuôi mà nói lời cay độc tới cả ngàn người vô tội. Nếu các bạn muốn đọc thêm về họ, hãy lên Humans of New York để biết cuộc sống của họ khổ sở thế nào. *Update: Khi mình viết thì chưa có thông tin. Hiện giờ đã được xác nhận Isis là chủ mưu.
  2. Vụ khủng bố này trở thành tâm điểm vì nó là sự tấn công trên diện rộng tại bảy địa điểm trên cả thành phố, thiệt hại nặng nề về tính mạng, và đặc biệt vì nó xảy ra ở Paris-điểm đến mơ ước của cả triệu người. Hãy thương tiếc cho cơn ác mộng của họ, nhưng cũng đừng quên rằng mới cuối tháng trước, Isis đánh bom giết hại 224 hành khách Nga trên chuyến bay từ Ai Cập, hay vừa ngày hôm qua, 43 người thiệt mạng, 200 người bị thương trong trận đánh bom của Isis tại Beirut, Lebanon. Bên cạnh đó là vô vàn, vô vàn thảm hoạ khác đang xảy ra bên thềm tâm điểm của truyền thông. Nếu bạn thực sự muốn nắm bắt tình hình, và sau nữa là tạo ra sự thay đổi, đừng đợi đến khi tất cả mọi người đều post một cái hashtag trên Facebook thì mới quan tâm nó là gì. Hãy tự chủ động tìm hiểu và đào sâu để cung cấp tin tức cho bản thân mình và trở thành một công dân toàn cầu.

———-

Chiều nay nhà mình có kế hoạch sẽ gặp nhau ở phòng khách, ăn đồ ngọt cùng nhau và ôm nhau thật chặt để an ủi và chia sẻ với những công dân Pháp trong nhà. Hi vọng cơn ác mộng sẽ sớm qua để ánh sáng trở lại nơi kinh đô nó thuộc về.

#PrayforParis #CầunguyệnchoParis, chân thành.

CTugEotWoAAsfq6

Link nội dung: https://itt.edu.vn/index.php/y-nghia-long-nhan-ai-a20287.html