Từ hồi nào nhớ được là mình đã muốn thành công và đạt được những điều vĩ đại rồi, nhưng cũng có cái phần khác trong mình cứ kiểu "Mà thôi kệ đi, cuối cùng thì có làm được gì đâu?".
Cái này mô tả khá đúng 6, 7 năm gần đây của đời mình - những lúc làm việc hiệu quả với mong muốn thay đổi cuộc sống (có khi vài tháng, có khi chỉ vài ngày thôi), rồi lại vài tháng chẳng làm gì cả, chỉ giết thời gian bằng việc nghe nhạc Bowie và lướt YouTube, Instagram hay bất cứ thứ gì khác hàng giờ liền, mà điểm nhấn của một ngày thường thì chỉ là đi tập gym buổi tối (mình cũng chẳng hiểu sao mình lại thích thế, chắc là nó giúp mình giữ được tỉnh táo thôi).
Cứ thế mà nó lại kết thúc như vậy.
Đại học? Mình học được 6 tháng rồi nghỉ vì "có ý nghĩa gì đâu", đúng không?
Khoảng 6 tháng trước, ngay sau khi bỏ đại học, mình bắt đầu làm việc trong ngành IT (cái mà hồi nhỏ mình thấy như là công việc mơ ước ấy), và lần này mình trụ được HAI THÁNG LIỀN (biết rồi, đỉnh lắm!). Chả phải là tệ lắm, mình có quen được 2 đứa bạn, sếp cũng khá ổn, có một cô gái cũng hơi thích mình, nhưng nhìn chung thì nó CHÁN KHÔNG TƯỞNG và mình ghét cái ý nghĩ phải làm cái gì mình không thích cả nửa đời người (mình không nói là mình bị trầm cảm đâu, nhưng nếu cứ phải tiếp tục như thế thì chắc chắn là sẽ thay đổi).
Giờ mình 22 tuổi rồi, lại về sống với bố mẹ, giờ mình viết cái này là 3 giờ sáng, và đang cố gắng tìm ra hướng đi cho mình.
Nên mình đoán câu hỏi của mình là bạn tìm thấy động lực ở đâu để làm tất cả những việc nhàm chán, mệt mỏi mà bạn biết là mình nên làm? Sao không cứ để đấy nếu cuối cùng thì chẳng có ý nghĩa gì?