Gợi ý:
- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng
+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).
+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.
- Xác định đúng vấn đề nghị luận
+ Trình bày cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi được thể hiện qua bài thơ.
- Hệ thống ý:
+ Nguyễn Trãi quan sát thiên nhiên bằng một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế.
+ Hình ảnh “cây chuối” - loài cây dân dã, quen thuộc - được nhìn bằng con mắt yêu thương, trân trọng:
“Tự bén hơi xuân, tốt lại thêm,
Đầy buồng lạ, mầu thâu đêm.”
→ Cho thấy ông cảm nhận được sức sống tràn trề của cây, của mùa xuân và của thiên nhiên.
+ Hai câu sau:
“Tình thư một bức phong còn kín,
Gió nơi đâu gượng mở xem.”
→ Thể hiện trí tưởng tượng phong phú và tình cảm tinh tế. Cây chuối như hóa thân thành người đang gửi gắm một “tình thư” bí mật của thiên nhiên.
=> Qua đó, ta thấy một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu sự sống, gắn bó với những điều bình dị mà sâu sắc.
- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục
+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.
+ Thể hiện rõ cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi được thể hiện qua bài thơ.
- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:
+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.
- Sáng tạo
+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.
Đoạn văn tham khảo
Nguyễn Trãi - nhà thơ, nhà tư tưởng lớn của dân tộc - luôn hướng lòng mình về thiên nhiên, tìm sự đồng điệu giữa tâm hồn và cảnh vật. Trong bài thơ “Cây chuối”, ông thể hiện một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và đầy yêu thương. Chỉ bằng những hình ảnh gần gũi, giản dị, Nguyễn Trãi đã khắc họa sức sống mãnh liệt của thiên nhiên: “Tự bén hơi xuân, tốt lại thêm / Đầy buồng lạ, mầu thâu đêm”. Ông không chỉ nhìn thấy sự tươi tốt bên ngoài mà còn cảm nhận được sức xuân đang lan tỏa trong từng nhịp sống của cây cối. Đặc biệt, hai câu thơ cuối với hình ảnh “tình thư”, “gió gượng mở xem” thể hiện trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn của Nguyễn Trãi - người luôn thấy thiên nhiên như một sinh thể có hồn, biết bộc bạch cảm xúc. Qua bài thơ, ta nhận ra một Nguyễn Trãi yêu thiên nhiên, sống chan hòa, biết tìm niềm vui và cái đẹp trong những điều giản dị, đời thường mà sâu xa.