Vừa mới lần đầu tiên đi du lịch ở Trung Quốc về, tour 7 ngày ngắn gọn qua bốn tỉnh Bắc Kinh, Thượng Hải, Ô Chấn, Hàng Châu. Đi tour ngắn phết, đã thế lại còn toàn phí thời gian đi mấy nơi mua sắm xàm l chẳng được thấy những cái hay ho thật sự, cơ mà chốt lại thì cũng là một chuyến đi thành công, thu thập được nhiều điều nhiều thứ hay ho. Dưới đây t xin chia sẻ vài điều, những ai có nhiều trải nghiệm hơn thì cứ còm thêm ở dưới cho vui. Viết tạm chắc edit sau.
Trên YouTube có nhiều video đi bộ trên đường phố các thành phố ở khắp nơi trên thế giới, thì t chuyên xem video ở ba nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc nên là cũng rất háo hức và nhiều kỳ vọng vì thấy đường phố chúng nó đẹp và xịn mê ly luôn, nhất là Nhật Bản và Trung Quốc (t thấy đường phố Hàn "kém vui" nhất trong ba nước, cơ mà chưa từng tới tận nơi nên cũng ko biết lắm). Và phải nói là đường phố ở những thành phố lớn của Trung Quốc ko làm t thất vọng, với một đứa thích đi bộ như tôi thì phải nói là rất sướng. Nhiều người cứ nói rằng Trung Quốc ô nhiễm nặng thì cũng đúng thật, cơ mà những thành phố tôi đi như Thượng Hải với Hàng Châu thì vô cùng trong xanh sạch đẹp, đúng nghĩa luôn. Thời tiết ở những chỗ đấy rất mát mẻ, tới giữa trưa trời nắng chang chang mà chẳng cảm thấy nóng một chút nào. Ở các thành phố lớn thí điểm xe điện hết thế nên đường phố vừa im ru vừa sạch sẽ thoáng mát. Tôi tò mò giở app IQAir ra xem thì chỉ số của những chỗ ấy là màu xanh lá, tức không khí trong lành, cơ mà ở Bắc Kinh thì vẫn có màu đỏ, mặc dù các nhà máy xung quanh đã giải thể hết và cũng đã thí điểm cho đa số phương tiện lưu thông trong thành phố là xe điện.
Trung Quốc có rất nhiều camera, gắn ở khắp mọi nơi. Khi đi thăm Thiên An Môn cô hướng dẫn viên còn nhắc thẳng thừng là những chuyện chính trị là cấm ko được nói đến do bởi có máy phiên dịch gắn liền với các máy ghi âm luôn. Không rõ hệ thống credit score, tôi không có cơ hội nhìn thấy nó. Với tư cách là khách du lịch thì các camera không phải là vấn đề gì lớn lắm, và ngược lại còn đem lại cảm giác rất an toàn không lo bị gặp rắc rối với cướp giật bản địa. Có lẽ đường phố Trung Quốc cũng có thể nói là an toàn như ở Nhật Bản vậy, mặc dù là bởi những lí do khác nhau.
Một điều nữa ở Trung Quốc mà tôi để ý tới đó là dung lượng âm thanh công cộng. Trung Quốc cho dù là ở ngoại ô (đoàn tôi có nghỉ giữa đường ở đoạn ngoại ô) hay thành phố thì phần lớn đều vô cùng yên tĩnh, các hàng quán không bao giờ có chuyện bật nhạc to đùng tra tấn lỗ tai như ở Việt Nam cả. Chỉ có những địa điểm tham quan du lịch với cả những khu phố mua sắm và phố đi bộ thì mới có tiếng ồn, mà kể cả ở những chỗ đó thì cũng là tiếng ồn của người nhiều hơn tiếng ồn của loa. Sống lâu với một xã hội nghiện tiếng ồn, vào đâu đi đâu cũng nghe thấy tiếng loa át tiếng người, thì sự yên tĩnh này đối với t là một điều vô cùng sung sướng. Trong chuyến đi của mình t có gặp mấy nghệ sĩ biểu diễn ngoài công viên, mấy ông lão chơi kèn nhạc jazz, rất êm ái.
Tàu điện Trung Quốc rất hiện đại và rất chất lượng. Mấy cái tàu rởm phế thải thì nó đem xây cho Việt Nam chứ hàng trong nước thì xịn phải biết, thậm chí còn sắp vượt tàu của Nhật nữa. Mấy ông người Việt đoàn khác (người Nam) đi chung chuyến tàu từ Hàng Châu ra Bắc Kinh với đoàn tôi tán chuyện với nhau cứ bảo rằng là Trung Quốc sắp vượt mặt Nhật rồi, Nhật không có cửa nữa.
Về con người thì t không được tiếp xúc nhiều lắm thế nhưng từ những gì t nhìn thấy thì họ cũng không có gì đáng chê cả. Ở những thành phố lớn Trung Quốc ko có bán hàng rong, thế nên là ko có cảnh mấy anh bảo vệ khách sạn 5 sao áo vest sang trọng mua hoa quả với mấy thức quà ăn vặt từ các bà lão bán hàng rong như hay thấy ở phố đi bộ Nguyễn Huệ được. Những chỗ tao đi thì bảo vệ làm việc rất nghiêm túc, không có chuyện đang trong giờ làm lại lôi điện thoại ra giải trí bao giờ cả, cho dù lúc đó có rảnh đi chăng nữa. T có đi taxi thì anh lái xe nói chuyện rất cởi mở và thân thiện, mặc dù phải giao tiêp qua Google dịch, hỏi biết được t là người Việt Nam (ông ấy gọi là Yue Nan) thì hỏi thêm nhiều điều khác, có nhắc đến vụ Putin sang thăm Việt Nam, bảo rằng ổng lái xe được sáu hay bảy năm rồi v.v...
Một trong những điều mà tôi mong chờ ở Trung Quốc là cửa hàng sách. Trước đó do tò mò (và rảnh) mà tôi lên mạng tra xem liệu có bản dịch tiếng Hán nào của một cuốn sách phê bình nghệ thuật tiếng Anh mà tôi đang đọc ko, mặc dù tiếng Hán nửa chữ cũng đếch biết. Nói chung là trong cuốn sách ấy có mấy đoạn chửi hai ông thánh Lê-nin và Sta-lin vô cùng thẳng thắn mà chắc chắn nếu được xuất bản ở Việt Nam thì sẽ phải kiểm duyệt đi hết. Bất ngờ thay, cuốn sách ấy có bản dịch tiếng Trung, có bản scan đầy đủ trên mạng luôn và bằng Google Image tôi nhận thấy rằng là toàn bộ nội dung cuốn sách đã được dịch đầy đủ luôn, không bị cắt xén chỉnh sửa tí nào. Thấy tò mò, tôi liền lại lên mạng tra xem là hai cuốn 1984 và Trại Súc Vật (The Animal Farm) của George Orwell có bản dịch tiếng Hán không. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy rằng là cả hai đều đã được phiên dịch ra tiếng Hán và xuất bản tại trung Hoa Đại Lục bởi một nhà xuất bản thuộc Trung Hoa Đại Lục rồi, đó là Shanghai People's Publishing House. Trên mạng thì tôi đã tìm được bản scan tiếng Hán của cả hai cuốn, để link ở dưới ai thích vào đọc thì đọc, có vẻ như cuốn sách cũng không có kiểm duyệt gì, nhưng đấy cũng chỉ là tôi xem qua Google Image mà thôi. Tới nhà sách ở Bắc Kinh thì tôi tìm được cả hai cuốn sách này ở bản gốc tiếng Anh nhưng lại được xuất bản bởi một nxb Trung Quốc, và cuốn 1984 bản dịch tiếng Hán. Đây là thu hoạch lớn nhất của tôi. Ngày nay có hàng tá cách để các bạn trẻ Trung Quốc vượt tường lửa mà xem thế giới bên ngoài, cho nên nói gì thì nói, Việt Nam không có cớ gì để mà không thể làm như Trung Quốc được cả.
Link sách 1984 bản dịch tiếng Hán của nxb Shanghai People's Publishing House: https://archive.org/details/1984_by_georgeorwell__chinese_translation/page/4/mode/2up
Link sách Trại Súc Vật bản dịch tiếng Hán: https://archive.org/details/dongwunongchanga0066orwe/mode/2up
Video mấy ông lão chơi kèn trên quảng trường đi bộ:
P/s: Gái Trung Quốc đẹp bà cố. Anh em nếu có cơ hội thì cứ liều mà đi Trung Quốc Đại Lục một chuyến đi, con gái Trung Quốc đẹp và hiền lắm. Xem trên mạng thì thấy chẳng ấn tượng gì, cơ mà đi mới biết là giá Trung Quốc đẹp cỡ nào. Gái Trung Quốc mà anh em hay xem trên mạng chỉ là phần nổi thôi, cứ tin tôi là đẳng cấp con gái Trung Quốc là cao lắm. Nói chung là đời sống vật chất cao hơn nên là ăn mặc thì cũng có phong cách đa dạng và stylish hơn là con gái Việt Nam. Cung cách và giọng nói của hầu hết những cô gái Trung Quốc mà tôi bắt gặp thì không chê vào đâu được, nhã nhặn và nhỏ nhẹ, giờ đây mới thấy tiếng Hán đúng là đẹp thật. Tôi có vào một cửa hàng băng đĩa ở Thượng Hải để mua vài cái cd về nghe, thì gặp được một cô gái mắt híp và quắc hệt như trong những bức tranh chân dụng phụ nữ quyền quý Trung Hoa thời cổ trang ấy. Cô ấy rất đáng yêu, và cũng đã bắt chuyện với tôi vì thấy tôi chung sở thích nhạc với cô ấy, cơ mà tôi thì chẳng biết nói gì ngoài ú ú ớ ớ như thằng ngu, và thế là xong luôn. Thế nên là các thanh niên nào định đi Trung Quốc thì nhớ chuẩn bị tinh thần vững vàng nhé, kẻo gái xinh bắt chuyện lại chẳng biết nói gì.