Đêm nay tôi có thể viết những dòng buồn nhất.
Viết, ví dụ, 'Đêm đầy sao và những vì sao xanh và run rẩy trong xa thẳm.'
Gió đêm xoay vần trên trời và hát.
Đêm nay tôi có thể viết những dòng buồn nhất. Tôi yêu cô ấy, và đôi khi cô ấy cũng yêu tôi.
Trong những đêm như đêm nay tôi đã ôm cô ấy trong vòng tay. Tôi hôn cô ấy hết lần này đến lần khác dưới bầu trời vô tận.
Cô ấy yêu tôi, đôi khi tôi cũng yêu cô ấy. Làm sao người ta không thể yêu đôi mắt lớn vẫn còn đó của cô ấy.
Đêm nay tôi có thể viết những dòng buồn nhất. Để nghĩ rằng tôi không có cô ấy. Để cảm thấy rằng tôi đã mất cô ấy.
Để nghe đêm bao la, vẫn bao la hơn nữa khi không có cô ấy. Và câu thơ rơi vào tâm hồn như sương xuống đồng cỏ.
Có gì quan trọng khi tình yêu của tôi không thể giữ cô ấy. Đêm đầy sao và cô ấy không ở bên tôi.
Đây là tất cả. Ở xa ai đó đang hát. Ở xa. Linh hồn tôi không hài lòng vì đã mất cô ấy.
Ánh mắt tôi cố gắng tìm cô ấy như thể để đưa cô ấy đến gần hơn. Trái tim tôi tìm kiếm cô ấy, và cô ấy không ở bên tôi.
Đêm vẫn vậy làm trắng những cây vẫn vậy. Chúng ta, của thời đó, không còn là chúng ta nữa.
Tôi không còn yêu cô ấy nữa, điều đó chắc chắn, nhưng tôi đã yêu cô ấy biết bao. Giọng nói của tôi cố gắng tìm gió để chạm vào thính giác của cô ấy.
Của người khác. Cô ấy sẽ là của người khác. Như cô ấy đã từng trước những nụ hôn của tôi. Giọng nói của cô ấy, thân thể rực rỡ của cô ấy. Đôi mắt vô tận của cô ấy.
Tôi không còn yêu cô ấy nữa, điều đó chắc chắn, nhưng có lẽ tôi yêu cô ấy. Tình yêu thật ngắn ngủi, lãng quên thật dài.
Bởi vì trong những đêm như đêm nay tôi đã ôm cô ấy trong vòng tay linh hồn tôi không hài lòng vì đã mất cô ấy.
Mặc dù đây là nỗi đau cuối cùng mà cô ấy khiến tôi phải chịu đựng và đây là những câu thơ cuối cùng mà tôi viết cho cô ấy.
Bản dịch của W. S. Merwin